Lưu trữ hàng tháng: Tháng Mười 2016

Mặt trời nhật trên đất pháp

Tiền vệ Nakamura ghi 2 bàn thắng và đội trưởng Nakata ghi 1 bàn thắng giúp đội tuyển Nhật Bản giành chiến thắng quan trọng trước đội tuyển New Zealand trong trận đấu khai mạc. Chiến thắng này có ý nghĩa lớn lao đối với đội bóng châu Á vì đấy là thành công đầu tiên dưới thời huấn luyện viên Zico từ khi ông này về dẫn dắt đội tuyển Nhật Bản sau world cup 2002. Điều ít ai tiên liệu đấy là chiến thắng quá dễ dàng với đội bóng của Zico. Chính ông này phải thừa nhận: “Không có nhiều áp lực lên chúng tôi ở trận này. Nói giống như một buổi đá tập và là sự chuẩn bị tốt cho 2 trận đấu kế tiếp. Nhật Bản kiểm soát bóng hoàn toàn trận đấu với lối chơi nặng nề các pha phối hợp nhỏ truyền thống. Hàng tiền vệ với Nakata và Nakamura chiếm lĩnh khu giữa sân và liên tục dồn ép New Zealand về phần sân nhà. Mới phút thứ 12, Nakamura mở tỷ số từ pha đệm bóng cận thành. Nakata ghi bàn thứ 2 ở phút thứ 65 trước khi Nakamura đánh đầu ấn định tỷ số ở phút thứ 10 sau khi trận đấu bắt đầu. Và cơ hội quý khác không được tận dụng. Đội bóng New Zealand tấn công yếu ớt và mờ nhạt về đấu pháp. Khắt khe mà nói đây không phải là một khởi đầu như người ta mong đợi ở một giải đấu không nhận được nhiều sự chờ đợi. Nói một cách khác, đội tuyển Nhật Bản thắng vì đội tuyển New Zealand không thể thi đấu đúng nhịp điệu của họ. Dù đội bóng áo trắng tỏ ra rất hào hứng khi nhập cuộc. Những cầu thủ cao to đến từ châu Đại Dương vận động liên tục trong hiệp một nhưng khi đội tuyển Nhật Bản trầm tĩnh giữ đúng ý đồ chiến thuật thì đội tuyển New Zealand bộc lộ các lúng túng trong phòng ngự. Đẳng cấp giữa 2 đội là đội đáng chú ý, đội tuyển Nhật Bản thi đấu đúng khuôn khổ chiến thuật còn đội tuyển New Zealand, họ chỉ cố gắng thi đấu để hạn chế những khiếm khuyết. Năm 1999, đội tuyển New Zealand thua cả 3 trận đấu trong lần đầu tiên dự cúp này và có lẽ lần này, họ cũng không thể làm tốt hơn.
Đội tuyển Pháp thắng đội tuyển Colombia với tỷ số 1 – 0. Một bàn thắng của tiền đạo Henry
Đường tạ bóng của Wiltord ở phút thi đấu thứ 38 đã chạm tay một hậu vệ người Colombia và Henry sút thành công quả phạt đền đem về chiến thắng cần thiết cho đội chủ nhà. Đội tuyển Pháp là đương kim vô địch giải này, là đội chủ nhà, giải đấu nà là nơi để họ củng cố lại niềm tin và khát vọng sau cơn ác mộng tại châu Á ở world cup 2002. Thế nhưng, ông Santini đã không có tam giác huyền ảo nơi hàng tiền vệ khi Zidane, Makelele và Viera vì kiệt sức hoặc vì đang bận bịu với các câu lạc bộ đã không thể phục vụ quốc gia. Thủ môn Barthez cũng được để ngồi ở ghế dự bị. Tiền vệ sáng tạo Pires cũng chỉ vào sân trong hiệp hai. Đội tuyển Pháp bắt đầu Confed Cup với dáng vẻ mệt mỏi và thiếu sức sống. Không có những tiền vệ có khả năng tạo được sự khác biệt ở khu vực giữa sân, đội tuyển Pháp cũng không có được sự vượt trội về thế trận so với đội tuyển Colombia. Nhưng xét về toàn cục, đội tuyển Pháp xứng đáng với chiến thắng này, với hai lần bóng tìm cột dọc và xà nang khung thành đi vào. Cặp tiền đạo Henry và Cisse cũng đã bỏ nhiều cơ hội chắc ăn ở đầu trận đấu. Chỉ đên khi tiền vệ Pires được đưa vào sân ở phút thứ 60 những đường chuyền bóng tấn công của đội tuyển Pháp mới có được những nét sắc sảo cần có. Chúng ta trở lại đầu trận đấu. Các cơ hội của đội tuyển Pháp đều đến từ những pha bóng đánh đầu. Đầu tiên là Cisse đưa bóng vào xa từ đường chuyền bóng của Wiltord. Một pha bóng đánh đầu khác của Cisse tìm đúng vào chân của Oscar Cordoba đang đứng trên vạch vôi khung thành của đội tuyển Colombia. Henry có một cú lốp bóng không trúng mục tiêu. 2 phút sau bàn thắng của Henry, Darcourt lại đưa bóng vào cột dọc… Tóm lại, trong một chừng mực nào đó, đội tuyển Pháp đã cố gắng đưa tỷ số đến một con số lớn hơn nhưng sự xui rủi rồi khả năng bắt nhịp trận đấu sau một mùa bóng dài dằng dặc tại châu u khiến mọi toan tính của huấn luyện viên Santini không thể thực hiện được. Ở bên kia chiến tuyến, đây là trận đấu đầu tiên sau 5 trận mà đội tuyển Colombia mới để thủng lưới. Dù sao nói như huấn luyện viên Maturana, khởi đầu như thế này là không tồi vì đội tuyển Colombia cũng kịp thể hiện một lối chơi khá bài bản về chiến thuật. Một đội bóng Colombia có tổ chức tốt, bao giờ cũng là điều đáng chú ý. Hài lòng và không hài lòng ở một giải đấu không thể xem là một chiến trường thật sự, mỗi trận đấu sẽ được nhìn nhận dưới góc độ thỏa mãn hay không so với mục tiêu đưa ra đầu giải đấu. Nếu như đội tuyển Nhật Bản không thể có câu trả lời chính xác trước một đội tuyển New Zealand quá yếu thì đội tuyển Pháp đã có thể đánh giá được nhiều thứ sau trận đấu với đội tuyển Colombia. Với huấn luyện viên Santini, đội tuyển Pháp không thể bắt nhịp trận đấu tốt hơn bởi thể lực của họ đã bị bào mòn sau một mùa giải tại các câu lạc bộ. Vậy thì chiến thắng với tỷ số 1 – 0 cũng đã là điều đáng mừng: “Lý do đầu tiên để hài lòng đó là đội tuyển Colombia đã đem đến một đội hình mạnh. Họ cũng chơi có tổ chức hẳn hoi đúng như chúng tôi chờ đợi. Lý do thứ 2 để vui mừng là vì chúng tôi đã kiệt lực ở cuối mùa bóng nhưng đội tuyển Pháp đã phô diễn một tinh thần đội bóng thật sự”. Đứng dưới góc độ chuyên môn, ông huấn luyện viên Santini có thể hài lòng ở sự kết hợp giữa trung vệ già nua Desailly và cầu thủ mới 21 tuổi Mexes. Họ đã che chắn vững chắc trước mặt thủ thành Coupet. Dù đội tuyển Colombia đã cố gắng hết sức để chia cắt họ nhưng sự thông hiểu nhanh chóng đến ngạc nhiên giữa cặp trung vệ trẻ và già này đã ngăn cản được đội tuyển Colombia tạo được sức ép lên khung thành. Ông huấn luyện viên Santini cũng sẽ hài lòng về tiền vệ Pires, tiền vệ sáng giá nhất trong đội hình. Dù chỉ vào sân gần cuối trận nhưng tiền vệ Pires vẫn còn được những đường bóng sáng tạo bên cánh trái. Đội tuyển Pháp đang ở một giai đoạn chuyển giao giữa thế hệ vàng năm 1998 và một thế hệ chưa kịp định hình hiện tại. Sự kết hợp giữa một nhóm cựu binh và các cầu thủ trẻ để tìm sự hài hòa trong thi đấu chắc hẳn là cái đích của ông huấn luyện viên Santini. Bước đầu, vậy là đủ với huấn luyện viên Santini.
PV-Bóng đá tổng lực tháng số 32(44)- 2003.

Huấn luyện del bosque

Người ta sẽ đánh giá câu lạc bộ Real Madrid một cách công bằng hơn…
La Liga đang bước vào giai đoạn quyết định: “Đội nào sẽ đăng quang mùa bóng 2002 – 2003”. Hiện câu lạc bộ Real Madrid kém câu lạc bộ Real Sociedad 1 điểm và chỉ hơn câu lạc bộ Deportivo 3 điểm. Đó là những khoảng cách mong manh nhất là ở những vòng cuối cả ba gặp những đối thủ chẳng dễ chơi. Tờ nhật báo Marca đã có cuộc trò chuyện với huấn luyện viên Del Bosque về những triển vọng quanh cuộc chạy đua…
Ông cảm thấy nhẹn nhõm khi thấy câu lạc bộ Real Sociedad không vượt qua được câu lạc bộ Valencia? Theo tình thế hiện nay, câu lạc bộ Real Sociedad, Real Madrid và câu lạc bộ Deportivo đều có cơ hội giành chiến thắng chung cuộc nhưng rõ ràng câu lạc bộ Real Sociedad có cơ hội nhiều hơn, kế tiếp là chúng tôi và sau đó là câu lạc bộ Deportivo La Coruna.
Điều đó có nghĩa cuộc chạy đua đã mở rộng hơn? Nếu câu lạc bộ Real Sociedad thắng câu lạc bộ Valencia, thì cuộc chạy đua đã có thể khép lại. Phải chăng ngay sau trận hòa câu lạc bộ Celta Vigo ông đã nghĩ rằng thế là mọi chuyện đã kết thúc? Không, bởi chúng tôi biết rõ câu lạc bộ Valencia là đối thủ rất khó chơi và thực tế cũng cho thấy như vậy. Nhưng quả thật diễn tiến của những trận đấu gần đây đã liên tục làm thay đổi bảng xếp hạng. Chẳng hạn thất bại trước câu lạc bộ Mallorca trên sân nhà, kế tiếp bị câu lạc bộ Reacreativo cầm chân đã khiến câu lạc bộ Real Madrid đánh mất lợi thế. Đó là những thời điểm rất khó khăn bởi chúng tôi còn phải tập trung vào các trận đấu đầy thách thức ở đấu trường cúp C1. Tôi cho rằng đó là thời điểm bước ngoặt của cuộc chay đua về đích của La Liga.
Câu lạc bộ Real Madrid phải chịu gánh nặng khi thi đấu gần như cùng lúc ở đấu trường cúp C1 và La Liga? Dù sao cũng phải thừa nhận rằng câu lạc bộ Real Sociedad đã có mùa bóng xuất sắc nhưng công bằng mà nói chúng tôi cũng chẳng kém họ, thậm chí còn tuyệt hơn nễu xét đến yếu tố câu lạc bộ Real Madrid phải căng sức trên hai mặt trận, trong khi câu lạc bộ Real Sociedad chỉ tập trung vào giải đấu La Liga.
Sức ép, số trận đấu và sự mệt mỏi về mặt tinh thần. Trong ba yếu tố này, theo ông yếu tố nào đáng sợ nhất? Không chỉ câu lạc bộ Real Madrid, tất cả các câu lạc bộ đều cảm thấy gánh nặng của lịch thi đấu. Nhưng khi cảm nhận được sự hấp dẫn của chiếc cúp vô địch La Liga, bạn sẽ bị thôi thúc cúp vô địch La Liga, bạn sẽ bị thôi thúc vượt qua mọi chướng ngại vật để đạt cho bằng được mục tiêu này.
Khi rơi vào tình cảnh buộc phải thắng, các cầu thủ thường không còn kiểm soát được thế trận? Vâng, tôi luôn nhắc nhở các cầu thủ Real Madrid đừng bao giờ để cảm xúc và sự căng thẳng chi phối. Trong những hoàn cảnh như vậy, kinh nghiệm và sự kiềm chế sẽ đóng vai trò rất là quan trọng, đặc biệt trong lĩnh vực thể thao nói chung và bóng đá nói riêng. Nếu xét đến tình cảnh của câu lạc bộ Real Madrid đang bị câu lạc bộ Real Sociedad dẫn điểm thì kết quả trong trận đấu gặp câu lạc bộ Atletico Madrid vòng 37 sẽ có ý nghĩa đặc biệt? Theo tôi, đó chỉ đơn thuần là trận derby của thành phố Madrid. Nếu có khác biệt thì hẳn phải có sự keienj Real Madrid có động lực lớn hơn bởi chúng tôi đang trong cuộc chạy đua về đích. Còn câu lạc bộ Atletico Madrid không có nhiều động cơ như vậy. Đừng quên nếu có giành được 3 điểm ở sân Vicente Calderon sân nhà của câu lạc bộ Atletico Madrid thì câu lạc bộ Real Madrid cũng chưa thể chạm đến chiếc cúp vô địch. Mục tiêu duy nhất của chúng tôi là chiến thắng những đối thủ còn lại để có thể đạt được mục tiêu quan trọng nhất là chức vô địch Tây Ban Nha mà đội đã nỗ lực suốt cả mùa bóng.
Nhưng các anh sẽ có cảm giác đòi lại món nợ thất bại ở vòng đấu trước câu lạc bộ Atletico Madrid? Tôi nghĩ như vậy, nhưng tôi không nghĩ rằng câu lạc bộ Real Sociedad có thể hòa ở hai lượt cuối cùng? Hoặc tại sao họ không thể thua một và hòa một, trong khi chúng tôi thắng một hòa một? Rõ ràng không ai có thể đoán trước được những gì sắp diễn ra. Gần đây, nhiều nhà bình luận cũng như các câu lạc bộ chỉ trích trọng tài nhưng câu lạc bộ Real Madrid không một lời nói về chuyện đó. Ở giai đoạn căng thẳng, chuyện nhắm vào trọng tài là chuyện bình thường. May mắn, câu lạc bộ Real Madrid không dính vào bất cứ vụ ồn ào nào. Tôi tin nhà vô địch sẽ thể hiện giá trị thực của mình hơn là nhận được sự thiên vị nào đó. Nếu không giành được chiếc cúp vô địch thì đó sẽ là thất bại nặng nề cho câu lạc bộ Real Madrid? Mỗi người có ý kiến riêng nhưng tôi tin người ta sẽ đánh giá câu lạc bộ Real Madrid một cách công bằng hơn. Ở mùa bóng 2002 – 2003, câu lạc bộ Real Madrid đã giành được chiếc siêu cúp Châu u, cúp liên lục địa, lọt vào bán kết đấu trường cúp C1 và đang trong cuộc chạy đua giành ngôi vô địch La Liga. Chỉ có câu lạc bộ Real Madrid mới đạt được những thành tích đó. Ngoài ra, xét về lối chơi, chúng tôi đem lại nhiều niềm vui cho cổ động viên và điều đó được thực hiện nhờ nỗ lực của toàn đội bóng.
Ông sẽ đưa ra những lý do nào để các cổ động viên của câu lạc bộ Real Madrid tin rằng ước mơ vô địch của họ sẽ trở thành hiện thực? Tôi là con người thực tế nên không thích hứa hẹn. Tôi chỉ muốn nói rằng câu lạc bộ Real Madrid có cơ hội vô địch La Liga. Những gì câu lạc bộ Real Madrid phải làm là thi đấu với khả năng cao nhất trong hai trận đấu còn lại. Ngoài ra cũng đừng quên đối thủ sắp tới của câu lạc bộ Real Sociedad là câu lạc bộ Celta Vigo và đối thủ của câu lạc bộ Real Madrid là câu lạc bộ Atletico Madrid. Chắc chắn đây không phải là những trận đấu dễ dàng.
Có mùa bóng nào cuộc đua diễn ra kịch tính như mùa bóng này không? Nếu tôi nhớ không lầm đó là mùa bóng năm 1971 – 1972. Khi ấy tôi còn chơi câu lạc bộ Cordoba và câu lạc bộ Real Madrid đang tranh ngôi vô địch với câu lạc bộ Barcelona, với giải cũng còn 2 vòng. Câu lạc bộ Real Madrid gặp câu lạc bộ Atletico Madrid và thua đậm với tỷ số là 1 – 4. Cùng lúc đó, câu lạc bộ Cordoba thắng câu lạc bộ Barcelona với tỷ số là 1 – 0. Ở lượt cuối cùng câu lạc bộ Barcelona bất ngờ thua luôn câu lạc bộ Malaga với tỷ số là 0 – 1 dù họ chiếm được ưu thế và nhờ trận thắng của câu lạc bộ Malaga, câu lạc bộ Real Madrid trở thành nhà vô địch. Nếu thắng hai đối thủ được đánh giá yếu hơn như câu lạc bộ Cordoba và câu lạc bộ Malaga, hẳn câu lạc bộ Barcelona đã đăng quang ở mùa bóng đó. Tình thế bây giờ cũng tương tự. Đó là lý do tại sao tôi luôn cho rằng bất cứ chuyện gì cũng có thể trong cuộc chạy đua năm nay.
PV-Bóng đá tổng lực tháng số 31(43)- 2003.

Làm thế nào để bạn dự đoán đúng confed cup 2003?

Dự đoán đúng, rồi trúng thưởng là điều mà bạn đọc nào không mong muốn tất nhiên, trừ ban tổ chức cuộc thi, muốn dự đoán đúng, bạn lần lượt trải qua một số bước và chọn cho mình một số cách làm được xem là ưng ý nhất. Đọc kỹ thể lệ cuộc thi để tránh nhầm lẫn và chọn thông tin, giải đáp sai. Lưu ý, ghi rõ địa chỉ của bạn, vì nếu không thư báo tin vui sẽ không đến được tay của bạn, khi đó thì bạn sẽ không được nhận giải… Tìm hiểu thông tin các đội bóng tham dự giải, nhận xét, đánh giá tương quan lực lượng giữa các đội bóng. Tất nhiên không tài liệu cung cấp đủ thông tin và chính xác bằng Bóng đá Tổng Lực không phải mèo khen mèo dài đuôi đâu nhé các bạn nhưng đó là sự thật. Từ đó, bạn rút ra cho mình một lời giải về đội bống có nhiều khả năng đoạt chức vô địch nhất. Lời giải có thể trải rộng ở nhiều đội bóng, chỉ có cách là chọn tất cả. Kế đến, bạn sưu tập danh sách các cầu thủ các đội bóng và điểm chỉ những cầu thủ tốt nhất của các đội bóng đó. Kinh nghiệm cho thấy rằng, chân sút xuất sắc nhất giải hay còn gọi là Vua phá hoại lưới đối phương thường rơi vào các đội bóng ở 3 vị trí đầu. Riêng ở Confed Cup sẽ rơi vào nhóm đội thuộc hai châu lục là Nam Mỹ và Châu u. Còn số bàn thắng ư, với một giải thu nhỏ như Confed Cup, con số bàn thắng của một ông vua sẽ chuyển dịch từ 3 bàn đến 6 bàn thắng, không hơn nếu hơn thì đành chịu. Công việc tiếp theo là bạn mua tạp chí bóng đá Tổng Lực để được phép tham gia, bằng cách cắt phiếu dự thi đăng nơi trang 32 muốn dễ trúng chỉ có nước mua nhiều tạp chí, mua càng nhiều, khả nhiều thì khả năng trúng thưởng càng cao, điều này là đương nhiên rồi đúng không các bạn. Mua nhiều phiếu, điền nhiều kết quả đảo tới đảo lui tiên đội bóng dự đoán chức vô địch, tên cầu thủ dự đoán vua phá lưới là tốt. Khâu quan trọng nhất không kém là lựa chọn con số bạn đọc dự thi. Muốn vậy bạn phải biết số lượng báo phát hành mỗi kỳ, tỷ lệ, người có thể tham gia và cuối cùng là dự đoán khả năng có bao nhiêu người đoán trúng như bạn. Khó đấy, đôi khi có bạn đọc cắt cớ điền đại số điện thoại nhà của mình của người yêu hoặc ngày tháng năm sinh của mình hay người thân vào câu số 3. Vậy mà đoán bậy, đoán bạ có khi trùng tùm lum tùm la, như hồi bạn đọc đoạt giải nhất cuộc thi dự đoán Euro 1996 của báo Sài gòn giải phóng là nhờ bê nguyên xi số điện thoại nhà. Hên xui là chuyện trời cho, còn đoán đúng là chuyện của người dự thi. Tuy vậy đoán mò mà trúng vẫn không khoái nên ban tổ chức rất mong các bạn vận dụng đủ các phương pháp toán học, thống kê, tính xác suất tỉ lệ để cho ra con số trúng nhiều nhất. Thắng như thế mới oai, bằng không thì xin các bạn mua nhiều tạp chí bóng đá Tổng Lực rồi điền đủ các con số mà mình có niềm tin với nó nhất. Hy vọng bạn sẽ trúng! Chỉ còn hơn 1 tuần lễ nữa là Confed Cup sẽ bắt đầu khởi tranh. Nhanh lên các bạn, hãy mau chóng nhập cuộc với trò chơi giải thưởng lớn dự đoán nhà vô địch Confed Cup 2003.
PV-Bóng đá tổng lực tháng số 30(42)- 2003.

Trận chung kết sớm

Gạch Đồng Tâm Long An – Hoàng Anh Gia Lai
Sau vòng đấu thứ 17, câu lạc bộ Hoàng Anh Gia Lai và câu lạc bộ Gạch Đồng Tâm Long An được 31 điểm, xếp hạng thứ nhì. Do đó thật không quá lời khi đặt cho cuộc đọ sức giữa hai đội bóng này vào chiều ngày 25 tháng 5 một cái tên thật kêu: trận chung kết sớm. Nếu là trận chung kết thì đội thắng đương nhiên đoạt chức vô địch. Tuy nhiên nếu chiến thắng thuộc về đội bóng Hoàng Anh Gia Lai thì khoảng cách điểm số của họ với câu lạc bộ Gạch Đồng Tâm Long An kéo dài thêm 3 điểm, tức nâng lên thành 7 điểm. Trong trường hợp này, chức vô địch sẽ nhích đến gần hơn với đội bóng phố núi. Nếu chiến thắng lại một lần nữa thuộc về đội bóng Gạch Đồng Tâm Long An lượt đi thắng với tỷ số là 1 – 0 trên sân vận động Pleiku thì đội chủ nhà chỉ rút ngắn khoảng cách điểm số là 1 điểm với đội dẫn đầu bảng xếp hạng. Chức vô địch vẫn chưa đến với đội bóng Gạch Đồng Tâm Long An. Cái tên “Chung kết sớm” đặt cho trận đấu này không chỉ vì việc cúp vô địch đang ở gần họ nhất, mà là do đây là hai đội chơi hay nhất, ổn định nhất kể từ đầu giải. Tiềm lực kinh tế mạnh, cơ chế quản lý, điều hành đội bóng tốt, họ đã tạo sự khác biệt so với các đội bóng khác cả về chất lẫn về lượng. Chính vì vậy, cuộc đụng độ giữa hai đội bóng mạnh luôn được xem là trận chung kết sớm. Nhận xét thực lực hai đội: Điểm mạnh: đội bóng Gạch Đồng Tâm Long An tính tổ chức kỷ luật tốt, chơi trên sân nhà và có 1 giám đốc kỹ thuật mà trên thực tế là huấn luyện viên trưởng xuất sắc, ông Calisto.
Đội bóng Hoàng Anh Gia Lai: dàn cầu thủ giỏi, đồng đều, dưới sự dẫn dắt của cầu thủ xuất sắc nhất Đông Nam Á Kiatisak Senamuang.
Điểm yếu: đội bóng Gạch Đồng Tâm Long An thường chơi kém hiệp thi đấu đầu tiên, lối chơi đơn giản, dễ bị bắt bài.
Đội bóng Hoàng Anh Gia Lai yếu trong phòng ngự trung lộ, dù nơi đây họ có nhiều cầu thủ mạnh.
Các trận đấu còn lại
Trong 5 trận đấu còn lại của vòng đấu thứ 18, trận đấu giữa câu lạc bộ Hàng Không Việt Nam tiếp đội bóng Ngân hàng Đông Á và trận đấu giữa đội bóng Cảng Sài Gòn gặp đội bóng Bình Định đều trên sân nhà có tính chất quan trọng đối với cuộc tranh chấp suất trụ hạng của 3 trên 4 đội bóng. Dù đội bóng Ngân Hàng Đông Á không nằm trong nhóm đội tranh suất xuống hạng nhưng chuyện thành bại của họ lại ảnh hưởng đến đồng hương là đội bóng Cảng Sài Gòn. Nếu đội bóng Ngân Hàng Đông Á thua trận coi như khoảng cách giữa đội bóng Hàng Không Việt Nam và đội bóng Cảng Sài Gòn chỉ bằng hoặc kéo dài thêm. Ngược lại, hy vọng của độ bóng Cảng Sài Gòn vẫn còn đầy, nhất là nếu họ giành trọn 3 điểm trong trận đấu với đội bóng Bình Định. Lúc đó, đội bóng Cảng Sài Gòn có quyền nghĩ đến việc chuẩn bị cho trận chung kết ngược với đội bóng Hàng Không Việt Nam ở vòng đấu cuối cùng. Trận đội bóng Thể Công gặp đội bóng Đồng Tháp và đội bóng Sông Lam Nghệ An gặp đội bóng Nam Định có giá trị đặc biệt với hai đội chủ nhà. Đây là cơ hội giúp cho đội bóng Thể Công và đội bóng Sông Lam Nghệ An nhảy vào nhóm 3 đội đầu bảng. Trận đấu giữa Đà Nẵng gặp câu lạc bộ Hà Nội ACB là cơ hội lớn cho đội bóng miền Trung trên con đường trụ hạng thành công ở mùa giải năm nay.
Đáp án 3 cầu hỏi dành cho dân nghiện bóng đá Tổng Lực tuần trước chủ đề sea games.
Câu 1: những cầu thủ đã ghi bàn cho đội tuyển Việt Nam tại Sea game 16, Sea games 17 và Sea games 18 là Sea games 16 được tổ chức vào năm 1991 gồm có Nguyễn Văn Dũng ghi cả 3 bàn cho đội tuyển Việt Nam 2 bàn trong trận hòa đội tuyển Philippine với tỷ số là 2 – 2, và 1 bàn trong trận thua câu lạc bộ Malaysia với tỷ số là 1 – 2. Sea games 17 được tổ chức vào năm 1993 có Nguyễn Văn Long ghi bàn trong trận thắng đội tuyển Philippine với tỷ số là 1 – 0. Sea games 18 được tổ chức vào năm 1995: Thắng đội tuyển Malaysia với tỷ số 2 – 0 gồm có Huỳnh Quốc Cường, và Võ Hoàng Bửu. Thắng đội tuyển Campuchia với tỷ số là 4 – 0 gồm có Võ Hoàng Bửu ghi được 2 bàn, Trần Minh Chiến, Nguyễn Hồng Sơn ghi được 1 bàn. Thua đội tuyển Thái Lan với tỷ số 1 – 3 cầu thủ ghi bàn là Nguyễn Hữu Đang. Thắng đội tuyển Myanmar với tỷ số là 2 – 1 cầu thủ ghi bàn là Lê Huỳnh Đức và Trần Minh Chiến.
Câu 2: kết quả từng trận đấu của đội tuyển Việt Nam tại: Seap Game năm 1969 là thua đội tuyển Malaysia với tỷ số là 1 – 2, hòa đội tuyển lào với tỷ số là 0 – 0. Tại Seap Game năm 1971 thắng đội tuyển Singapore với tỷ số là 3 – 1, hòa đội tuyển Myanmar với tỷ số là 0 – 0 ở vòng loại, thua đội tuyển Malaysia với tỷ số là 2 – 3 ở bán kết, và hòa đội tuyển Thái Lan với tỷ số là 0 – 0, đồng hạng ba.
PV-Bóng đá Tổng Lực số 28(40)-2003

Azzurri sẽ vô địch châu âu?

Trong khi châu u và cả thế giới còn đang chê bai chất lượng thi đấu của liên đoàn tại Pháp cũng như sững sờ trước cái chết của tiền vệ người Cameroon Marc Vivien Foe thì ở nước Ý, mối quan tâm lại dành cho những điều tốt đẹp của riêng họ. Chắc chắn bóng đá nước Ý vừa trải qua một mùa bóng thành công, với câu lạc bộ AC Milan đăng quang ở đấu trường cúp C1, câu lạc bộ Juventus vụt nổi tiếng với chiến thắng trước câu lạc bộ Real Madrid và trên hết, đội tuyển Ý vừa trải qua năm trận thắng liên tiếp. Không có gì ngăn cản đội tuyển Ý vô địch châu u ở kỳ Euro 2004 hết. Đó là thái độ lạc quan mới của giới tifosis mặc dù chiến dịch vòng loại vẫn còn dài và những cổ động viên có trí nhớ tốt vẫn chưa thể nào quên thất bại nhục nhã ở đấu trường World Cup 2002. Rất nhiều tifosis cho đến nay vẫn còn đổ lỗi cho trọng tài Moreno đáng ghét, thay vì nhìn thẳng vào những hạn chế của Squadra Azzurri ở Cúp thế giới năm ngoái. Chúng ta cũng nên biết rằng Moreno đã giải nghệ trọng tài chuyên nghiệp và sẽ trở lại Ý vào một ngày gần đây để tham gia cầm còi tại một giải bóng đá nghiệp dư ở một địa phương nhỏ. Tất nhiên ai nấy đều dễ dàng đoán hết cuộc đón tiếp của các cổ động viên nước Ý sẽ như thế nào, một đống cà chua và trứng thối, giống như Moreno vào tháng 2 vừa qua. Tóm lại là đa số cổ động viên và các nhà báo cực đoan đều xem Moreno là nguồn gốc của mọi tội lỗi, chỉ có một số nhỏ tìm những cách khác để lý giải tại sao một đội tuyển có nhiều tài năng như vậy lại thất bại thảm hại trên đấu trường bóng đá thế giới. Có lẽ đó chính là một trong những lý do chủ yếu để Liên đoàn bóng đá nước Ý còn giữ thái độ nhẫn nại với huấn luyện viên Trapattoni. Trong mọi trường hợp khác, nếu một đội bóng từng ba lần vô địch như Ý bị loại dưới tay một đội bóng châu Á như Hàn Quốc, huấn luyện viên sẽ mất việc. Nhưng với Trap, liên đoàn bóng đá nước Ý từ chối kết thúc hợp đồng.
Sự nhẫn nại
Các vị lãnh đạo của Liên đoàn bóng đá nước Ý đã có lý của họ. Khả năng cầm quân của Trapattoni đã bị đặt thêm một dấu hỏi lớn sau trận thua xứ Gan trên sân Cardiff. Ngược lại, sau khi đoàn quân Trap giành chiến thắng năm trận liên tiếp trong đó có các trận vòng loại Euro 2004 cũng như giao hữu, niềm lạc quan bỗng nhiên hồi sinh, mạnh mẽ. Đặc biệt là sau trận thắng với tỷ số 2 – 0 trên sân của đội tuyển Phần Lan vừa rồi. Chiến thắng tại Helsinki khiến Trap phấn khởi đến mức ông lớn tiếng tuyên bố rằng Squadra Azzurri có khả năng qua mặt đội đầu bảng xứ Gan, mặc dù hiện nay đội tuyển Ý còn thua đối thủ này hai điểm và đã đá nhiều hơn xứ Gan một trận đấu. Liệu Trapp có cơ sở nào để phấn khởi như thế? Có đấy, nếu chúng ta nhìn vào những tên tuổi mà ông có trong một cuộc cách mạng mới về chiến thuật. Trong trận thắng Phần Lan, một lần nữa Trap xếp đặt được đội hình ưa thích của ông, táo bạo hơn không phải là Christian Vieri, mà là tiền đạo Bernado Corradi giữ vai trò mũi nhọn được Del Piero, Totti và Fiore hỗ trợ sát phía sau. Hai tiền vệ trung tâm là không có tên tuổi quen thuộc Gattuso trong đó. Hàng hậu về bốn người bao gồm Zambrotta, Cannavaro, Nesta và Panucci. Thành phần này rõ ràng khác hẳn so với những gì đã được dự báo. Đó chính là chiến thuật với sơ đồ 4 – 2 – 3 – 1 được một số đội bóng ở giải đấu Serie A sử dụng. Đôi khi người ta bảo rằng đây chính là sự mô phỏng chiến thuật của câu lạc bộ Real Madrid. Trong đó ba cấu thủ tự do hoạt động sau lưng tiền đạo cắm có thể chơi linh hoạt hơn. Fiore hơi lùi một chút, còn Totti và Del Piero lúc nào cũng có thể biến thành một tiền đạo thứ hai bên cạnh Corradi. Ba cầu thủ tự do ấy chính là ba vị trí có tiềm năng định đoạt trận đấu. Qủa vậy, tác giả hai bàn thắng của đội tuyển Ý trong trận đấu gặp đội tuyển Phần Lan không ai khác hơn là Totti và Del Piero.
PV-Bóng đá tổng lực tháng số 34(46)- 2003.

Chia tay người nhạc trưởng nhỏ bé

Vậy là câu lạc bộ Chelsea chia tay cầu thủ vĩ đại nhất của mình. Đấy quả là một tin buồn bã đối với những người ủng hộ viên của sân Stamford Brigde. Khi bầu không khí của đội bóng đang khuấy động phức tạp bởi việc tỷ phú Roman Abramovich người nước Nga, bỏ tiền mua lại câu lạc bộ cùng một bảng danh sách đầy rẫy những ngôi sao thì sự ra đi của Zola có chút gì đó mặn đắng, khó mà nuốt trôi được. Zola hết thời, Zola vô dụng hay Zola ra đi vì bị xúc phạm? Bấy nhiêu câu hỏi đó đang dằn vặt các cổ động viên của câu lạc bộ Chelsea. Với sân Stamford Brigdes, Zola còn hơn là một cầu thủ lớn. Anh là hiện thân của một sự hòa hợp 2 nền văn hóa bóng đá Anh – Ý. Ở nước Anh khi một cầu thủ nước ngoài mới đến trong bản ghi nhớ của các nhà tuyển trạch, luôn có một câu hỏi: “Anh ta sẽ cần bao lâu để hòa nhập với môi trường mới”. Lối chơi của bóng đá Anh nặng tính bảo thủ, vì thế, một cầu thủ nhỏ bé, thiên về kỹ thuật như Zola đến câu lạc bộ Chelsea khác nào một sự đối chọi lớn. Ngay từ mùa bóng đầu tiên, Zola đã trở thành thần tượng. Đấy là một sự hòa hợp lạ kỳ và nó đã giữ chân anh ở lại nước Anh suốt 7 năm qua, như Di Canio và bóng đá Anh vậy. Đấy là lý do tại sao, ngay khi chưa bao giờ tiếp xúc Zola, tỷ phú Roman Abramovich đã đề nghị cái giá là 3 triệu để giữ chân Zola. Không ai có thể để một cầu thủ vừa ghi 16 bàn trong mùa bóng vừa qua ra đi cả. Thậm chí đối với nhiều nhà bình luận nước Anh, Zola là ngọn cờ đầu trong làn sóng cầu thủ nước ngoài đến Anh kể từ sau lệnh cấm thi đấu quốc tế 6 năm đối với bóng đá Anh được tháo gỡ. Zola cùng những cầu thủ như Di Canio, Eric Cantona đem đến cho bóng đá Anh luồng sinh khí mới với lối chơi bóng ngẫu hứng. Nó như một làn nước mát làm mềm mại và thanh tao hơn cho lối chơi sút và chạy truyền thống của bóng đá Anh. Nó giống như một sự khai thông, khai sinh của làn sóng chiến thuật mới. Zola là thần tượng và anh cũng đã thực sự chứng tỏ được quyền năng của mình. Khi người đồng hương của anh là Vialli được chọn làm huấn luyện viên, ông ta muốn loại Zola. Zola gặp ngay chủ tịch Bates và nói anh sẽ ra đi nếu Vialli muốn thế. Cuối cùng thì chính Vialli phải ra đi sau 8 tháng cầm quân. Còn Zola tiếp tục đóng góp cho câu lạc bộ Chelsea để rồi vào mùa bóng vừa qua, anh được bầu là cầu thủ vĩ đại nhất của câu lạc bộ Chelsea. Zola ra đi về lại đội bóng quê hương mình, nơi anh bắt đầu sự nghiệp là Cagliari. Có lẽ nếu không phải là Cagliari, Zola đã ở lại. Anh nói đã có nhiều lời mời tôi nhưng tôi không có ý định rời câu lạc bộ Chelsea. Zola ra đi, thứ nhất là vì đề nghị giữ anh với giá 3 triệu bảng của câu lạc bộ AS Roma đến trễ 48 giờ. Thứ 2, như Zola nói: “Rời câu lạc bộ Chelsea không phải là quan điểm của tôi nhưng không may mắn, câu lạc bộ Chelsea đang ở trong một hoàn cảnh tồi tệ. Tôi không phàn nàn gì về câu lạc bộ Chelsea vì họ còn nhiều việc quan trọng hơn việc lo tái ký hợp đồng với tôi nhưng tôi cảm thấy rất buồn. Đó là một quyết định đau đớn. Chuyện gì đã làm Zola buồn, nếu không phải là việc câu lạc bộ Chelsea được bán cho tỷ phú Roman Abramovich cùng một bản danh sách dài dằng dặc việc mua lại rất nhiều ngôi sao? Với Zola, một chút gì đó cảm thấy mình là người thừa. Khi câu lạc bộ Chelsea không còn cần anh nữa, Zola ra đi. Nhưng anh nói: “Điều khiến tôi yêu mến câu lạc bộ Chelsea là những gì bên ngoài sân cỏ. Người dân, cổ động viên tôn trọng tôi. Tiền bạc có thể mua được nhiều thứ nhưng tình cảm đó là thứ không thể mua được”. Vậy là Zola ra đi vì không còn những thứ mà tiền không mua được. Mặc dù tiền bạc đang và sẽ đổ như suối từ hầu bao của tỷ phú Roman Abramovich vào câu lạc bộ Chelsea nhưng đội bóng sẽ thay đổi rất nhiều và đối với Zola, ở tuổi 38 của anh, anh không còn sức lực để theo đuổi những thứ mà đồng tiền mang lại.

Tiếp tục đọc

Câu lạc bộ man united sẽ vô địch châu âu nhưng bao giờ?

Nếu cứ theo lời của huấn luyện viên Alex Ferguson thì câu lạc bộ Man United sẽ trở lại với chức vô địch cúp C1 chỉ trong một hoặc hai năm tới. Huấn luyện viên Sir Alex lạc quan tin tưởng rằng câu lạc bộ Man United sẽ chiến thắng trước khi ông về hưu. Và bản hợp đồng làm việc của huấn luyện viên Alex Ferguson chỉ còn hai năm nữa. Huấn luyện viên Alex Ferguson nói: “Chúng tôi có thể tự hào với những đóng góp cho đấu trường cúp C1 trong một vài mùa giải gần đây và tôi thực lòng tin rằng về trình độ, chúng tôi đã tiến rất gần đến mục tiêu giành chức vô địch. Chúng tôi luôn luôn tiến bộ và tôi cho rằng cái thiếu duy nhất hiện nay của câu lạc bộ Man United là kinh nghiệm thi đấu đặc biệt là hàng phòng thủ. Trận đấu tại sân của câu lạc bộ Real Madrid phản ánh những gì hay nhất của câu lạc bộ Man United cũng như những gì chúng tôi cần cải thiện. Các hậu vệ của tôi không có đủ niềm tin để đối phó tay đôi bởi những cầu thủ như Raul hay Ronaldo mặc dù tôi biết về trình độ họ đủ sức ngăn cản những cầu thủ này hay không. Trong một vài mùa giải tới, họ sẽ chia sẻ cho nhau niềm tin cần thiết. Và huấn luyện viên Alex Ferguson đưa ra một tuyên bố chắc nịch: “Tôi còn hai năm trong hợp đồng làm việc cho câu lạc bộ Man United và tôi tin rằng chúng tôi đủ sức để đoạt chức vô địch châu u trong thời gian đó”. Câu lạc bộ Man United có thể vô địch châu u trong vòng hai năm tới hay không? Chúng ta hãy chờ xem, nhưng không thể nói rằng chỉ cần với trình độ hiện nay cộng thêm chút ít kinh nghiệm là câu lạc bộ Man United đã đủ sức chiến thắng trong sân chơi lớn của châu u. Cái tên câu lạc bộ Man United cần không chỉ là kinh nghiệm mà còn là sự nâng cao trình độ nữa. Liệu trong đội hình của câu lạc bộ Man United có bao nhiêu cầu thủ có thể coi là đủ sức đứng vào thành phần thi đấu của câu lạc bộ Juventus hay câu lạc bộ Real Madrid ngoại trừ một vài cái tên như tiền đạo Van Nistelrooy hay tiền vệ David Beckham? Đấu trường cúp C1 châu u là một cuộc chạy đua vũ trang trên sân cỏ chứ không đơn giản như mọi người nghĩ. Bất cứ đội bóng nào có tham vọng vô địch ở đấu trường này thì cũng đều không bao giờ ngừng lại trong việc trang bị những họng súng lớn và sẵn sàng phá giá rất sâu trong thị trường chuyển nhượng để có được những cầu thủ mà họ muốn. Khi đội hình siêu sao của câu lạc bộ Real Madrid bị loại, đó là lúc họ nhìn thấy rõ những điểm khiếm khuyết lớn ở hàng phòng thủ và từ đây sẽ xác định một hướng đi đúng trong việc trang bị những hậu vệ cần thiết để nâng cao sức chiến đấu của toàn đội bóng hơn nữa. Khi câu lạc bộ Barca hay câu lạc bộ Valencia bị loại khỏi đấu trường cup C1 châu u, đó là lúc họ nhìn thấy sức công phá của hàng tiền đạo chưa đủ sức đánh tan những bức tường phòng ngự của người Ý và họ sẽ phải tăng cường hỏa lực bằng những hợp đồng thích hợp nhất trong mùa chuyển nhượng này. Bởi thế, nếu đã nói câu lạc bộ Man United trui rèn kinh nghiệm thì đối thủ của họ cũng thế, câu lạc bộ Man United mua cầu thủ thì đối thủ của họ cũng mua cầu thủ. Đó là một cuộc đua bất tận và là cái làm cho đời sống bóng đá xoay vòng. Các cổ động viên nhiệt thành của câu lạc bộ Man United chỉ sợ rằng những bộ óc lãnh đạo của câu lạc bộ này chỉ giỏi kinh doanh chứ không sắc bén trong việc biến những con quỷ đỏ của câu lạc bộ Man United thành một cỗ máy hủy diệt trên đấu trường Cúp C1 châu u. Một đấu trường mà trong 10 năm qua câu lạc bộ Man United chỉ góp phần làm đẹp nó với thành tích bảy lần liên tiếp vào tứ kết chưa chinh phục được nó một cách thuyết phục, câu lạc bộ Man United sẽ vô địch châu âu lần nữa, nhưng vấn đề là bao giờ mà thôi?
PV-Bóng đá tổng lực tháng số 29(41)- 2003.

Kết thúc chu kỳ del bosque

Quyết định chia tay huấn luyện viên Vicente del Bosque do câu lạc bộ Real Madrid đưa ra vào thứ hai ngày 23 tháng 6 là cả một bất ngờ đối với những ai vẫn còn tin chắc rằng vị huấn luyện viên Vicente del Bosque sẽ được duy trì thêm một năm nữa ở câu lạc bộ Real Madrid. Thậm chí không chỉ là bất ngờ. Người ta còn có cảm giác rằng câu lạc bộ Real Madrid đã đối xử tệ bạc với huấn luyện viên Vicente del Bosque khi công bố quyết định không gia hạn hợp đồng với huấn luyện viên Vicente del Bosque khi hợp đồng sắp hết hạn của ông vào thời điểm câu lạc bộ Real Madrid mới đoạt chức vô địch La Liga chưa đầy 24 giờ. Thật vậy, huấn luyện viên Vicente del Bosque vốn là người nhà của câu lạc bộ Real Madrid. Từ tuổi 17 cho đến tuổi 52, từ khi còn là một tiền vệ trẻ tuổi cho đến lúc trở thành một trong những vị huấn luyện viên nổi tiếng nhất trên thế giới, huấn luyện viên Vicente del Bosque luôn trung thành với câu lạc bộ Real Madrid trong suốt 35 năm qua. Chính vì là người nhà của câu lạc bộ Real Madrid như vậy, huấn luyện viên Vicente del Bosque có lẽ là huấn luyện viên duy nhất ở Tây Ban Nha được cầu thủ nể trọng, cổ động viên ủng hộ và giới truyền thông kính phục. Thế nên bản thân huấn luyện viên Vicente del Bosque cũng cảm thấy bất ngờ khi câu lạc bộ Real Madrid đưa ra quyết định chia tay quá nhanh chóng chỉ sau một đêm ăn mừng chức vô địch La Liga. Cách đây khoảng hai tuần, trong một cuộc phỏng vấn trên đài phát thanh, huấn luyện viên Vicente del Bosque có dự báo: “Tất cả chúng ta đều có cảm xúc, trực giác mách bảo rằng tôi sẽ không tiếp tục được làm huấn luyện viên của câu lạc bộ Real Madrid”. Đêm 23 tháng 6, câu lạc bộ Real Madrid chính thức đoạt chức vô địch La Liga lần thứ 29 và tất nhiên tất cả thầy trò huấn luyện viên Vicente del Bosque đều đổ về trung tâm quảng trường Cibeles để ăn mừng cùng với hàng trăm nghìn cổ động viên, giữa lúc tất cả mọi người đang tôn vinh huấn luyện viên Vicente del Bosque là huấn luyện viên giỏi nhất thế giới, chủ tịch của câu lạc bộ Real Madrid Florentino Perez vẫn chỉ nói rằng huấn luyện viên Vicente del Bosque rất là quan trọng mà không nói cụ thể là sẽ gia hạn hợp đồng với huấn luyện viên Vicente del Bosque hay không? Và đến thứ hai ngày 23 tháng 6 một cuộc họp ban quản trị của câu lạc bộ Real Madrid diễn ra trong sân Bernabeu. huấn luyện viên Vicente del Bosque đã được mời đến để nghe một quyết định phũ phàng không gia hạn hợp đồng nữa, giám đốc thể thao của câu lạc bộ Real Madrid Jortge Valdano đưa ra công bố là huấn luyện viên Vicente del Bosque đã có một cuộc hành trình tuyệt vời với câu lạc bộ Real Madrid. Tuy nhiên, chúng tôi cho rằng những thay đổi cần thiết nên được tiến hành kịp thời để chu kỳ thành công hiện tại không kết thúc trong sự suy tàn. Valdano còn nhẹ nhàng cho biết rằng vì huấn luyện viên Vicente del Bosque là người nhà ông vẫn có thể ở lại câu lạc bộ Real Madrid đảm nhiệm một chức vụ khác: “Chúng tôi muốn cảm ơn huấn luyện viên Vicente del Bosque vì những gì ông đã làm cho câu lạc bộ Real Madrid. Chúng tôi muốn đề nghị huấn luyện viên Vicente del Bosque một cơ hội tiếp tục gắn bó với câu lạc bộ Real Madrid theo một công việc khác”. Huấn luyện viên Del Bosque có ưng bụng không? Người ta đã dùng những từ ngữ rỗng tuếch để mô tả việc sa thải tôi. Thế nhưng tôi sẽ tìm một câu lạc bộ khác hấp dẫn để làm việc. Và chắc chắn đó không phải là Atletico Madrid hay câu lạc bộ Barcelona. Tôi hãnh diện với những gì để lại ở câu lạc bộ Real Madrid. Tôi ra đi vì không muốn để lại một cái bóng cho người kế nhiệm. Tôi không nhận chức giám đốc kỹ thuật hay là gì khác. Nhạc trưởng Zidane nói đối với tôi, huấn luyện viên Vicente del Bosque là vị huấn luyện viên lý tưởng của câu lạc bộ Real Madrid. Ông ta là người không nói nhiều mà chỉ nói vừa đủ. Đôi khi điều đó rất là quan trọng. Đối với huấn luyện viên Vicente del Bosque bóng đá là tất cả và ông ấy làm việc theo cách thầm lặng của mình.
PV-Bóng đá Tổng Lực tháng 6-2003

Tại sting v-league 2003

Chơi trên sân khách giỏi nhất là đội đầu bảng Gạch Đồng Tâm Long An, với 4 trận thắng (Đồng Tháp với tỷ số là 2 – 0, Hoàng Anh Gia Lai với tỷ số là 1 – 0, LG-ACB với tỷ số là 1 – 0, Sông Lam Nghệ An với tỷ số là 3 – 1), với trận hòa với câu lạc bộ Cảng Sài Gòn với tỷ số là 3 – 3, tìm được 13 điểm trên 29 điểm hiện có. Xếp thứ hai trong danh sách các đội chơi tốt trên sân khách cũng là đội hiện đứng thứ nhì bảng trên xếp hạng, Hoàng Anh Gia Lai có 3 trận thắng trước Đồng Nai với tỷ số là 2 – 1, Hàng không Việt Nam với tỷ số là 2 – 1, Đồng Tháp với tỷ số là 1 – 1, đạt được 12 điểm. Thứ ba là đội bóng Đồng Tháp đã có 3 trận thắng với đội bóng Nam Định với tỷ số là 1 – 0, Bình Định với tỷ số là 2 – 0, Cảng Sài Gòn với tỷ số là 3 – 1, 2 trận hòa trên sân khách, tìm được 11 điểm, bằng đúng một nửa số điểm mà họ hiện có cho đến đúng giờ phút này, giúp họ vươn lên vị trí thứ 5 trên bảng xếp hạng. Từ những thông tin và số liệu trên cho thấy những đội bóng chơi tốt trên sân khách thường chiếm thứ hạng cao hơn các đội bóng khác. Vậy họ có bí quyết gì? Qua nghiên cứu lối chơi và cách dụng quân của ban huấn luyện các đội bóng Gạch Đồng Tâm Long An, đội bóng Hoàng Anh Gia Lan, đội bóng Đồng Tháp sẽ dễ nhận ra hai cái hay của những đội này. Tạo cho cầu thủ tâm lý tự tin vào bản thân, vào ban huấn luyện đội. Từ đó xua tan những suy nghĩ về bất lợi sân bãi, khán giả đối phương, trọng tài có thể thiên vị… Những đội chơi hay trên sân khách đều là những đội được chuẩn bị tốt về tâm lý, chịu được áp lực lớn. Có kỷ luật chiến thuật cao. Tôn trọng đấu pháp do Ban huấn luyện đề ra. Điều này không chỉ xuất phát từ niềm tin vào ban huấn luyện, mà do được chuẩn bị chu đáo về chuyên môn. Biến hóa trong lối chơi. Mạnh dạn thay đổi đấu pháp chiến thuật khi cần thiết, khi chớp được thời cơ có thể ghi được bàn giành thắng lợi để làm được điều này các đội bóng trên có một lực lượng đồng đều và một ban huấn luyện mạnh. Làm một thống kê bỏ túi qua 15 vòng đấu, với 90 trận tại Sting V – League có đến 20 trận phần thắng thuộc về đội khách, chiếm tới 18 phần trăm. Một tỉ lệ cao. Nếu loại ra ngoài những trận đấu giữa 3 đội Thể Công, Hàng Không Việt Nam, LG – ACB trên sân Hà Nội với 6 trận và giữa 2 đội Cảng Sài Gòn, Ngân hàng Đông Á trên sân Thống nhất 4 trận vì tính chất sân nhà – sân khách giữa các hai nhóm đội này không rõ ràng, chúng ta vẫn có con số thống kê tương đương đội khách thắng 16 trận, chiếm 12, 8 phần trăm. Một tỷ lệ khá cao.
Cesar Luis Menotti năm 1938
Trong lịch sử bóng đá Argentina, tên tuổi của huấn luyện viên Cesar Luis Menotti đồng nghĩa với những lối chơi giàu phong cách và sức mạnh tấn công. Trước Menotti bóng đá Argentina không quan tâm đến vai trò huấn luyện viên trưởng đội tuyển và các cầu thủ hàng đầu thường từ chối thi đấu nước ngoài như một nghĩa vụ quốc tế trong thể thao. Nhưng sau ông mọi chuyện đã thay đổi, được thi đấu trong màu áo đội tuyển quốc gia ngày nay đã trở thành một vinh dự lớn mà nhiều cầu thủ mong đợi và hằng mơ ước. Trong cuộc đời cầu thủ Menotti từng thi đấu trong màu áo câu lạc bộ Rosario Central năm 1960 đến 1963, Racing Club năm 1964, Boca Juniors năm 1965 đến 1966, New York Generals năm 1967, Santos năm 1968, Junventus năm 1969 và bắt đầu nhận trọng trách dẫn dắt đội tuyển quốc gia Argentina năm 1974. Bốn năm sau tại World Cup Argentina nưm 1978, dưới sự dẫn dắt của ông đội tuyển quốc gia Argentina đã lập được một trong những thành tích rực rỡ nhất mang cúp vàng về cho đất nước. Việc mạo hiểm lớn nhất của Menotti vào thời điểm này và đến nay vẫn còn được tranh cãi là vẫn sử dụng cựu binh Mario Kempes thay chỗ một cậu bé vàng tương lai đầy hứa hẹn là Diego Maradona. Dù sao kết quả vô địch của đội tuyển Argentina cũng đã minh chứng cho sự lựa chọn của ông. Trong trận chung kết World Cup năm 1978, đội tuyển Argentina đã đè bẹp cơn lốc màu da cam Hà Lan với tỉ số 3 – 1 do công của Kempes 2 bàn và Bertoni 1 bàn. Qua năm sau, 1979, Menotti dẫn dắt đội tuyển trẻ Argentina tham dự cúp bóng đá trẻ do FIFA tổ chức trên đất Nhật. Tại đây tỉ số thắng lợi 3 – 1 trong trận chung kết trước đội bóng trẻ Liên Xô đã cho cả thế giới thấy được tiềm năng to lớn của bóng đá Argentina và sự xuất hiện của một thiên tài bóng đá sẽ làm cho cả thế giới ngất ngây trong những năm sau đó: Diego Maradona. Tuy nhiên chỉ 4 năm sau đó, tại World Cup Espana năm 1982, ông Menotti cùng các học trò đã phải sớm rời sân sau những thất bại tại vòng hai trước các đội tuyển Brazil và Ý. Và cương vị huấn luyện viên đội tuyển quốc gia Argentina của Menotti cũng kết thúc từ đó. Sau năm 1982, Menotti còn tiếp tục làm huấn luyện viên cho các câu lạc bộ, kể cả cho đội tuyển Mexico những năm 1991 đến năm 1992. Cuối thập niên 1990, sau khi không còn dẫn dắt câu lạc bộ Independiente năm 1998 đến năm 1999, ông tập trung vào lĩnh vực truyền thông. Tại World Cup Nhật Bản – Hàn Quốc năm 2002, và Copa America 2004 tại Peru, ông bình luận thể thao cho đài truyền hình Mexico.
PV-Bóng đá tổng lực tháng 4- 2003.

Tại sao arsenal thất bại?

Dù vẫn còn một vòng đấu nữa nhưng với câu lạc bộ Arsenal, mọi chuyện đã sớm kết thúc bởi trận thua câu lạc bộ Leeds United ngay tại sân Highbury đã đặt dấu chấm hết cho cuộc chạy đua về đích. Thật ra, thường xuyên có mặt trong tốp hai đội bóng dẫn đầu trong suốt 6 mùa qua, giành được 2 cú đúp là vô địch giải ngoại hạng Anh và cúp FA cũng như lọt vào trận chung kết cúp FA lần thứ ba đã là thành tựu đáng mơ ước cho bất cứ đội bóng nào ngoại trừ câu lạc bộ Man United. Tuy nhiên, các cổ động viên của câu lạc bộ Arsenal vẫn cảm thấy ấm ức bởi đây là mùa bóng đội bóng của họ chơi rất hay. Thậm chí chuỗi trận thắng liên tục của câu lạc bộ Man United kể từ sau giáng sinh sẽ trở thành công cốc nếu câu lạc bộ Arsenal không đánh mất điểm một cách đáng tiếc. Bên cạnh hai thất bại trước câu lạc bộ Blackburn với tỷ số là 0 – 2, và câu lạc bộ Leeds United với tỷ số là 2 – 3 chỉ tính từ giáng sinh trở lại đây, câu lạc bộ Arsenal đã có 5 trận hòa, trong đó họ đều dẫn trước. Chỉ tính sơ như vậy, các học trò của huấn luyện viên Wenger đã tự đánh mất 10 điểm. Không bảo đảm được thắng lợi trong tình thế dẫn điểm trước đã cho thấy căn bệnh của câu lạc bộ Arsenal. Thiếu tập trung và không có khả năng khép chặt trận đấu. Khổ nỗi đây lại là hai ưu điểm truyền thống của họ. Trước đây, câu lạc bộ Arsenal có lối chơi khá buồn tẻ nhưng bù lại hàng phòng ngự của họ nổi danh là chơi rất bướng bỉnh. Thật ra, trong hai mùa bóng thành công ở hai mùa giải 1997 – 1998 và 2001 – 2002, câu lạc bộ Arsenal của huấn luyện viên Wenger cho thấy sự kết hợp khá hài hòa giữa nét tinh tế của bóng đá Pháp và những phẩm chất phòng ngự theo trường phái của câu lạc bộ Arsenal cổ điển. Nhưng ở mùa bóng này, trong khi tấn công vẫn giữ nét hào hoa, hiệu quả ghi bàn là 75 bàn, nhiều hơn cả câu lạc bộ Man United thì hàng phòng ngự lại tỏ ra khá mong manh. Cho đến trận thua với câu lạc bộ Leeds United với tỷ số là 2 – 3, câu lạc bộ Arsenal để lọt lưới 41 bàn, quá nhiều cho một đội bóng muốn trở thành đội bóng vô địch. Nên nhớ ở mùa bóng trước, câu lạc bộ Arsenal ghi tới 79 bàn và chỉ thủng lưới tới 36 lần. Cũng ở thời điểm đó, họ giữ nguyên vẹn mảnh lưới 14 lần, trong đó có 9 lần ở giai đoạn cuối thì ở mùa giải này, con số đó như vậy chỉ là 9 và … 3. Sự ra đi của Adams và Lee Dixon đã để lại khoảng trống lớn chưa lấp nổi, nhất là ở khía cạnh kinh nghiệm phong cách lãnh đạo, khả năng tổ chức và tính kỷ luật. Nếu huấn luyện viên Wenger tỏ ra nhạy bén trong việc tuyển mộ tiền vệ và tiền đạo, thì ông lại tỏ ra kém cỏi trong vấn đề hậu vệ. Ngoại trừ Sol Campbell, những người còn lại như Cygan, Stepanov, Luzhny chưa đạt được trình độ như đòi hỏi. Ở đầu mùa bóng, Toure tỏ ra hứa hẹn với anh là quá khó. Việc sớm đẩy Upson sang Birmingham lại là sai lầm khác của huấn luyện viên Wenger bởi anh này góp phần không nhỏ cho câu lạc bộ Birmingham trụ hạng. Một hàng phòng ngự tỏ ra kém cỏi trong việc chọn vị trí, đọc trận đấu và kém cả kỹ thuật, thì chắc chắn họ rất dễ phạm sai lầm. Đó là lý do trong giai đoạn quyết định, lần lượt Toure, Keown và Asley Cole đã đốt nhà. Thậm chí khi có hàng phòng ngự chắc chắn, đội bóng cũng cần thêm những tiền vệ trụ, nhiều tầng. Ở đầu mùa bóng, Gilberto Silva và Vieira tỏ ra là hai nhân vật lý tưởng. Tuy nhiên đến giai đoạn giáng sinh, Silva tỏ dấu hiệu mệt mỏi, còn Vieira thường xuyên bị đầu gối hành hạ. Ngoài ra cũng phải kể đến những nhân tố khác chẳng hạn Pires và Ljungberg đã không còn là động lực thúc đẩy đội ở giai đoạn cuối như mùa bóng trước họ đã làm, Bergkamp và Wiltord thi đấu thiếu ổn định. Chỉ mỗi Henry thực sự chói sáng nhưng một con én khó làm nên mùa xuân. Do khó khăn tài chính chi phí phát sinh trong xây dựng sân mới nên huấn luyện viên Wenger khó lòng mua được một trung vệ và thủ môn đẳng cấp thế giới. Bên cạnh đó, Pires và Vieira đòi ra đi. Bao chuyện dồn dập và nếu Wenger không xốc được câu lạc bộ Arsenal vượt qua cơn khủng hoảng tinh thần như hiện nay có nhiều khả năng họ sẽ theo vét xe đổ của câu lạc bộ Leeds.
PV-Bóng đá tổng lực tháng 4- 2003.