Lưu trữ hàng tháng: Tháng Hai 2016

Bảng C: Mỹ, El Savador vào tứ kết

Với đội tuyển Mỹ, vòng 1 chỉ là cuộc dạo chơi bởi đẳng cấp của họ vượt trội hai đối thủ còn lại trong bảng: El Savador và Martinique. Thực tế sân cỏ cũng chứng tỏ như vậy và với cả hai trận thắng cùng tỷ số 2-0, Mỹ là đội đầu tiên của Gold Cup 2003 vào tứ kết. Huấn luyện viên Bruce Arena hài lòng với các học trò của ông, nhất là họ chưa phải tung hết sức. Sự góp mặt của 3 cựu binh: thủ môn Kasey Keller, tiền vệ Claudio Reyna và tiền đạo Brian McClair đã giúp đội mạnh hẳn lên, thậm chí còn mạnh hơn giai đoạn dự Confederations Cup 2003 tại Pháp. Trong 2 trận đấu, McClair ghi đucợ 3 bàn thắng và vươn lên dẫn đầu danh sách vua phá lưới. Ở tuyến giữa, Reyna đảm nhận vai trò tiền vệ tổ chức khá tốt, trong khi tài năng trẻ Donovan chơi khá hay trong vai trò tiền vệ công.Ở tứ kết, Mỹ sẽ gặp Cuba và hẳn hiện nay, huấn luyện viên Arena đang lên kế hoạch chuẩn bị cho bán kết và cả trận chung kết bởi về lực lượng, cộng thêm lợi thế sân nhà, Mỹ hơn hẳn Cuba. Ở trận so tài quyết định, El Savador thắng sít sao Đảo quốc nhỏ bé Martinique 1-0 (bàn thắng của Gonzalez) để giành vị trí nhì bảng. Tuy nhiên, ở tứ kết, họ gặp đối thủ nặng ký Costa Rica và huấn luyện viên Juan Paredes của El Savador thừa nhận, cơ hội chiến thắng của đội bóng của ông không cao do không có những chân sút giỏi: “Tôi biết để vào sân, El Savador cần kết thúc hiệu quả hơn. Ở tứ kết, đội phải nỗ lực tối đa, vượt cả 100% khả năng mới hy vọng phá vỡ nhịp độ thi đấu nhịp nhàng của Costa Rica”. Thử thách lớn nhưng các cầu thủ El Savador vào cuộc nhẹ nhàng hơn bởi với họ vào tứ kết đã đạt được yêu cầu đặt ra trước giải.
Bảng D: Cuộc lội dòng ngoạn mục của Costa Rica
Ở ngay trận đầu tiên, Costa Rica bị ngay một đòn knock-out khi để thua Canada 0-1. Chơi lấn sân gần suốt trận nhưng họ lại kém cỏi trong khả năng kết thúc và chấp nhận thất bại sau pha phản công hiểm hóc của Canada. Tuy nhiên, sau trận thắng vang dội này, Canada đã sớm ngủ quên trên vòng nguyệt quế và bị Cuba cho “đo ván” 2-0 (cả hai bàn thắng do công của Lester More) khi đối thủ của họ đã táo bạo sử dụng lối chơi tấn công tổng lực và ra nhiều đòn phủ đầu ngay từ đầu. Với Cuba và Canada cùng được 3 điểm, Costa Rica chỉ còn con đường duy nhất: giành chiến thắng. Nhanh chóng kiểm soát thế trận ngay từ đầu nhưng cũng phải cần đến phút 45, Centeno tung cú vole từ khoảng cách 18m mở tỷ số. Bàn thắng này làm cho Costa Rica phấn khích hơn và trong hiệp 2, họ tấn công quyết liệt, ghi hai bàn nữa do công của Bryce (72’) và Scott. Sau trận thua nặng nề, huấn luyện viên Miguel Company của Cuba thừa nhận: “Đây là trận đấu rất căng thẳng bởi chúng tôi phải tiếp một đối thủ có khả năng công phá mãnh liệt. Chúng tôi cố gắng kiềm họ nhưng không đủ sức”. Canada, Cuba và Costa Rica cùng được 3 điểm chung nhưng Costa Rica và Cuba đoạt vé nhờ hơn Canada hiệu số bàn thắng bại. Với trận thắng này, Costa Rica, á quân của Gold Cup 2001, lại tiếp tục là ứng viên sáng giá của giải.
Báo thể thao Việt Nam

Hoàng Anh Gia Lai chưa sẵn sàng cho Cúp C1 Đông Nam Á

“Dream team” Hoàng Anh Gia Lai đăng quang chức vô địch V-League 2003 rất xứng đáng. 11 đội còn lại, không đội nào có thể so sánh với họ về tiềm lực lẫn tài lực. Chuyện Hoàng Anh Gia Lai đại diện Việt Nam dự Cúp Đông nam Á là không có gì phải bàn thêm.
Song, đến với chiếc cúp được tổ chức lần đầu tiên cho 12 đội bóng vô địch khu vực, Hoàng Anh Gia Lai lại không ở trong tư thế sẵn sàng. Vì sao vậy?
Trước hết, đó là kinh nghiệm trong việc đăng kí thi đấu. Chuyện tưởng chừng như cỏn con, nhưng lại quá lớn đối với đội bóng được thành lập vài ba năm trở lại đây. Thay vì đăng kí số lượng rộng rãi theo quy định ban đầu của Ban tổ chức, họ lại đăng ký đúng số lượng theo yêu cầu, tức đúng 25 thành viên và ¾ cầu thủ ngoại mà đội hiện có. Điều đó đồng nghĩa với việc Hoàng Anh Gia Lai không có Dusit trong thành phần. Báo hại, cầu thủ này chạy đôn, chạy đáo về lại quê nhà đăng ký chơi cho BEC Tero Sasana, nhưng rốt cuộc cũng không được BTC giải chấp thuận, vì … trễ hạn. Với 3 ngoại binh trong đội hình, nhưng xui thay, Sakda, tiền vệ phòng ngự số 1 của đội lại chấn thương trong trận giao hữu với Không quân Hoàng gia Thái Lan, đành rời bỏ cuộc chơi. Hoàng Anh Gia Lai vắng 2 cầu thủ Thái Lan chỉ còn trông cậy vào Chukiat nơi hàng thủ và Kiatisak nơi thế công. Hai anh này ở quá xa nhau và đành lạc lõng giữa các cầu thủ nội địa xuống phong độ thấy rõ.
Hoàng Anh Gia Lai chưa thể sẵn sàng vào cuộc, vì sau khi đăng quan ngôi vô địch quốc gia lần đầu, họ vẫn còn ngất ngây men say chiến thắng. Dù có đóng cửa, cắm trại 100%, nhưng yếu tố tinh thần làm họ chùng hẳn xuống. Phong độ các cầu thủ Hoàng Anh Gia Lai sau 22 vòng đấu mệt nhoài không thể nào cao bằng lúc còn đang giai đoạn chiến đấu một mất, một còn với từng đối thủ tại V-League. Họ xuống phong độ, giữa lúc Persita đang còn hừng hực khí thế trong quá trình chinh phục đỉnh cao quốc gia. Hoàng Anh Gia Lai không thể sẵn sàng.
Với một loạt các cầu thủ đang còn trong giai đoạn dưỡng thương, một Sakda đành phải băng gối ngồi nhà và 2 cầu thủ vừa chạy “show” từ đội dự tuyển U 23 về câu lạc bộ, Hoàng Anh Gia Lai không thể trong tư thế sẵn sàng nghênh chiến trước Persita.
Đó là chưa kể cuộc hành trình từ Bangkok về thành phố Hồ Chí Minh, rồi lại vòng sang Singapore, trước khi đến Jakarta kéo dài hai ngày đã nuốt trọn 2/3 sinh lực của các cầu thủ. Họ không thể hồi phục nhanh trong vòng 48 giờ để ra sân chơi trận đầu tiên. Chính chuyến tập huấn tại Thái Lan đã làm sụp đổ kế hoạch của họ từ bao giờ mà các chuyên gia bóng đá ở Hoàng Anh Gia Lai không hề biết. Thứ nhất, nó tiêu hao sinh lực của Hoàng Anh Gia Lai. Thứ hai, vô tình nó làm mất quân của Hoàng Anh Gia Lai (tiền vệ Sakda) một cách vô ích.
Hoàng Anh Gia Lai là một “dream team” ở Việt Nam, nhưng còn thiếu quá nhiều kinh nghiệm về tổ chức và một người có tầm nhìn chiến lược. Hoàng Anh Gia Lai thua Persita không có gì ngạc nhiên, dù đối thủ của họ chưa hẳn đã trên cơ. Tiếc thật!
PV – Báo thể thao Việt Nam

Đối thoại với người bình luận

Kẻ thù thật sự của cuộc sống là sự buồn tẻ. Do đó cần biết tìm cho mình những niềm hứng khởi mới, những phương án hoạt động mới có kết quả?
Thành công bước đầu của Fabio Capello…
Chỉ còn vài tháng nữa là giải vô địch Tây Ban Nha sẽ kết thúc. Nhìn vào tình hình vừa qua, giới quan sát cho rằng Real Mandrid có nhiều khả năng giành chức vô địch. Nếu đúng như vậy, thì công lao của Fabio Capello là rất lớn. Nhà bình luận nghĩ sao về vấn đề này?
Vào tuần đầu tháng 12-96, khi Real Mandrid thắng giòn giã 2-0 trước Barcelona ngay trên sân Barcelona, chủ tịch Lorenzo Sanz đã sung sướng kêu lên: “Hoan hô Capello! Chúng ta tiến lên dẫn đầu và chúng ta phải đứng vững ở đấy cho đến cuối giải”.
Như thế có nghĩa là Lorenzo Sanz hài lòng về Fabio Capello?
Có hài lòng hay không tùy theo ngọn triều lên xuống của đội bóng. Hiện nay, sau hàng loạt chiến thắng, đang bỏ xa Barcelona gần 10 điểm, Lorenzo Sanz khó có lý do để còn hoài nghi về tài cầm quân của Capello và các cầu thủ của đội. Nhìn vào chất lượng cao và ổn định của đội, ông ta còn lạc quan đến mức: “Cánh tay Real đã đủ dài để với tới chiếc Cúp Bạc. Xin hãy xứng đáng với Real của 30 năm trước!”. Theo tôi, Lorenzo Sanz lạc quan hơi sớm đó.
Sẽ không thừa, nếu nhà bình luận đi sâu một chút vào thời hoàng kim của Real Mandrid?
Giới hiểu biết về bóng đá Tây Ban Nha không lạ gì Real. Nếu cần xin nói lại: Năm 1898, Real xuất hiện dưới cái tên: “Mandrid Football Club”; 1928 mang tên Real, dưới quyền một vị Chủ tịch tài hoa là Don Juan Padros Rubbio; năm 1943, Santiago Bernabeu lên nắm quyền và dưới sự lãnh đạo của ông, Real Mandrid làm rung chuyển toàn bộ châu u, với 6 lần đoạt Cúp C1 liền vào những năm 1956, 1957, 1958, 1959, 1960 và 1966. Đây là một kỉ lục, mà cho tới nay chưa một câu lạc bộ nào khác vượt qua được kể cả Liverpool và AC Milan.
Những hảo thủ nào đã làm nên kì tích trên?
Những Amacio, Butragueno, Camacho, Cabrera, Di Stefano, Diominguez, Gento, Kopa, Michel, Puskas, Hugo Sanchez, Santamaria và một số khác nữa.
Vậy mà từ đó đến nay đã 30 năm rồi. Một giấc ngủ quá dài…
Đúng là quá dài. Nhưng tháng 6-1996, một người Italia đã đến gõ cửa vũ đài Bemaben và đánh thức nó dậy. Tất nhiên, trước đó không thể quên một phần công lao của George Valdano – người đã đưa Real tới chức vô địch Tây Ban Nha ănm 1955 – nhưng phải khẳng định Fabio Capello hiện nay mới làm cho Real vùng lên mạnh mẽ hơn người ta tưởng.
Vậy sau sự thành công ở AC Milan, Capello lại đi tìm vinh quang mới ở Real?
Phải. Capello vốn không ưa sự dễ dàng. Khi nhận lời đến với Real Mandrid, có người cho ông là phiêu lưu. Nhưng Capello không nghĩ như vậy. Ông có lòng tự tin, ưa mạo hiểm và muốn thử sức trước khó khăn mới. Đó là niềm tự hào nghề nghiệp, mà Capello đã chọn cho cuộc đời huấn luyện viên của ông.
Phải chăng có nhiều điểm giống nhau giữa AC Milan và Real Mandrid, để qua đó Capello đến Tây Ban Nha?
Không. Nếu kể về tên tuổi cá nhân thì các danh thủ AC Milan khi đó hơn Real. Nhưng cái giỏi của một huấn luyện viên là sớm nhìn thấy khả năng của một sự vật mới và biết cách làm cho nó phát triển. Tài năng của Capello là ở chỗ này, tất nhiên để thực hiện được mong muốn trên, Capello đã phải mua về những Panucci, Sudorf, Roberto Carlos, đặc biệt là cặp chơi vô cùng linh hoạt, huyền ảo, mà cả Manchester United và Arsenal đều sẵn sàng trả giá cao đón về và cuối mùa bóng tới.
Chắc chắn là cả Chủ tịch Lorenzo Sanz và Capello sẽ không nhả. Vì cả hai đều muốn xây dựng tên tuổi của họ, gắn liền với một thời rất vinh quang mới của Real Mandrid mà…
Tôi cũng cho là như vậy.
Phương châm trong chuyên môn của Capello là gì?
Một đời sống kỷ luật, sự lao động nghiêm túc trong luyện tập, khuyến khích những sáng tạo cá nhân, miễn là nó không đi ngược lại kỷ luật chiến thuật trong thi đấu, phát triến sức mạnh tập thể và niềm tin vào sự chiến thắng.
Phương châm trên thật quá đầy đủ và… không còn gì phải bàn cãi nữa.
Vậy đó. Nhưng không phải huấn luyện viên nào vào đội cũng thực hiện được dễ dàng.
Hiện nay, Real Mandrid đang bỏ Barcelona khá xa. Nhưng từ kinh nghiệm Newcastle với Manchester United mùa bóng trước (Newcastle hơn Manchester những 12 điểm, mà cuối cùng để Manchester vượt qua và để mất chức vô địch Anh) tôi vẫn dành cho Real một dè dặt.
Rất cần thiết như vậy. Bóng đá mà…
Xin cảm ơn nhà bình luận.
Đức Minh – Báo thể thao Việt Nam

Cái khó ở một đơn vị mạnh

Là một thành phố nhỏ, bao gồm 8 phường và 5 xã nằm trên diện tích 4.998 hécta: tổng số dân 144 ngàn người, Mỹ Tho tuy còn khó khăn nhưng lại là nơi có thuận lợi để phát triển phong trào thể dục thể thao ở tỉnh Tiền Giang.
Thật vậy, phòng Văn hóa – Thông tin – Thể thao của thành phố chỉ có 4 cán bộ thể thao trong biên chế (trong có 1 người có trình độ Đại học, 2 trung cấp, 1 so cấp), với lực lượng công tác là 8 huấn luyện viên và 63 cán bộ thể dục thể thao ở các cơ sở. Nhưng với tính năng động và sáng tạo, thành phố Mỹ Tho luôn dẫn đầu phong trào thể dục thể thao toàn tỉnh. Điều mà các cán bộ thể thao ở đây rất tâm đắc là các văn kiện, chỉ thị, phương hướng của các cấp Đảng chính quyền trong thành phố đều có đề cập tới công tác thể dục thể thao. Điều này chứng tỏ sự quang tâm của lãnh đạo thành phố, vừa chứng tỏ sự tham mưu và hoạt động có hiệu quả của phòng Văn hóa – Thông tin – Thể thao. Chính vì thế, thành phố Mỹ Tho không những đạt các chỉ tiêu, kế hoạch về thể dục thể thao của tỉnh giao cho, mà thường được tỉnh ủy nhiệm tổ chức các hoạt động thể thao phục vụ chính trị trong các lễ kỷ niệm lịch sử của đất nước. Người ít, cơ sở tập luyện chưa đủ và hiện đại, nhưng thành phố Mỹ Tho có tới trên 30 câu lạc bộ thể thao ở nhiều môn với một lực lượng huấn luyện viên nhiệt tình, không nề hà với những khó khăn hiện có.
Chính nhờ những yếu tố trên, thành phố Mỹ Tho hiện có trên 31 ngàn người luyện tập thể dục thể thao thường xuyên, một lực lượng học sinh các cấp được đảm bảo tập luyện theo chương trình nội, ngoại khóa và tạo được thế mạnh về thành tích ở các môn cầu lông, cờ Vua, đá cầu, bóng bàn, võ thuật và bóng đá. Trong đại hội thể dục thể thao lần thứ 3 của tỉnh năm qua, Mỹ Tho đã tổ chức tốt các đại hội cấp cơ sở với gần 5500 vận động viên, ở cấp thành phố với 1255 vận động viên và có đội tuyển 152 người tham gia cấp tỉnh. Ở đại hội này, thành phố dẫn đầu với 52 huy chương các loại và đây không phải là lần đầu, vì cả hai lần đại hội trước, vị trí này cũng thuộc về thành phố. Chẳng vậy mà tất cả các đội tuyển thể thao của tỉnh Tiền Giang đều có các vận động viên do thành phố Mỹ Tho đào tạo và cung cấp.
Cái khó khăn của thành phố Mỹ Tho là tuy có nhiều cơ sở, sân bãi tập luyện, nhưng số thực do phòng Văn hóa – Thông tin – Thể thao quản lý lại quá ít và chưa đủ chất lượng theo yêu cầu. Các cán bộ chuyên trách phần nhiều ra công tác đã lâu, lại ít được bồi dưỡng thêm nên còn hạn chế về nghiệp vụ. Các cán bộ lãnh đạo phòng như anh Đông, anh Hướng…nhiệt tình, trăn trở với công tác thể dục thể thao, nhưng thường nói: “Thành tích về thể dục thể thao của thành phố đạt đã nhiều và đã được các cấp từ thành phố đến tỉnh công nhận. Số lượng bằng khen chung và riêng cho từng bộ môn khá nhiều. Sắp tới, phòng còn được đề nghị Tổng cục thể dục thể thao tặng bằng khen. Song, ngư câu nói bất hủ: “Nếu như cho tôi một điểm tựa…”, mà với Mỹ Tho thì: nếu như được lưu ý hơn về tổ chức, về điều kiện sân bãi, dụng cụ…thành phố chắc còn tiến xa hơn trong phong trào thể dục thể thao của tỉnh.
Hoài Thanh -Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1998

Giải bóng đá trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt

Giải bóng đá quốc gia ở lứa tuổi 15 Báo TNTP. Cup Trung Thành 2008. Đây là năm thứ 3 liên tiếp, báo TNTP phối hợp với VFF và nhà tài trợ chính Trung Thành tổ chức giải đấu. Tại giải đấu này, ban tổ chức đề cao các cơ quan báo chí trong vấn đề phát hiện và phơi bày tiêu cực tại giải (gian lận tuổi, dàn xếp tỷ số…) bằng việc tặng thưởng 1 triệu đồng, nhà tài trợ Trung Thành treo thưởng 5 triệu đồng cho người nào phát hiện ra gian lận, tiêu cực trong quá trình tổ chức vòng chung kết. Ban tổ chức còn trao 1 giải A, 2 giải B và 3 giải C cho các bài báo thông tin, tuyên truyền tốt về giải.
Giải hạng Nhì: Hải An và Quảng Nam thăng hạng. Ở trận bán kết thứ nhất giữa Hải An Sài Gòn United với câu lạc bộ thành phố Hồ Chí Minh đã diễn ra với thế trận 1 chiều. Sức trẻ của Hải An lấn át hoàn toàn những cầu thủ luống tuổi của đối phương để giành chiến thắng với tỷ số 1 – 0. Trận bán kết thứ 2 giữa Quảng Nam và Nguyễn Hoàng Kiên Giang diễn ra thực sự kịch tính. Phút thứ 68, khi 2 đội hòa 1 – 1, dàn đèn trên sân Chi Lăng vụt tắt vì bị tục áp. Phải đến 27 phút sau sự cố mới được khắc phục, trọng tài Hoàng Ngọc Tuấn mới cho trận đấu tiếp tục và trận đấu kết thúc với tỷ số 1 – 1. Hai đội bước vào loạt sút luân lưu và Quảng Nam đã giành thắng lợi với tỷ số luân lưu 4 – 2.
Giải bóng đá trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt. Hôm qua, giải bóng đá trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt đã thi đấu xong vòng bảng và xác định được 2 cặp đấu ở vòng bán kết sẽ diễn ra hôm nay, 30-5. Ở trận bán kết đầu tiên diễn ra vào luc 8 giờ là cuộc so tài giữa Trường giáo dưỡng số 4 và Đồng Tháp. Trận bán kết thứ 2 sẽ là cuộc đối đầu giữa 2 đội bóng Gia Lai – Cà Mau. Theo đánh giá của giới chuyên môn, bốn đại diện trên lọt vào bán kết đều rất là xứng đáng.
H.H – Thể Thao Ngày Nay – Tháng 5 – 2008

Chuyện bê lề

Huấn luyện viên Calisto tuyển quân: Nhiều người đã nói vui như vậy khi thấy sự xuất hiện của vị thuyền trưởng tuyển nam Việt Nam trên khán đài. Mặc dù đang bận tập trung đội tuyển tại Thành Long nhưng ông thầy người Bồ này cũng đã giành dự quan tâm đặc biệt cho bóng đá nữ đến để dự khán trận đấu.
Không nhận xét trò cũ: Tiền đạo Han Duan trong 1 phút nóng nảy đã phải nhận thẻ đỏ rời sân. Chi là học trò cũ của huấn luyện viên Trần Vân Phát khi ông còn dẫn dắt Đại Liên. Khi được hỏi ông nhận xét như thế nào về chiếc thẻ đỏ của học trò cũ thì ông Phát lại lịch sự từ chối.
Úc ra oai
Mặc dù huấn luyện viên Úc tỏ ra rất khiêm tốn khi cho rằng các đội tham dự giải lần này đều có trình độ ngang nhau. Nhưng trên thực tế, Úc chính là ứng cử viên sáng giá cho việc tranh chấp ngôi hậu của giải lần này. Chính giải đấu năm 2006, trong lần tham dự đầu tiên, Úc đã đi đến trận chung kết và họ chỉ chịu thua Trung Quốc mà thôi. Trong thời gian chuẩn bị cho vòng chung kết năm nay, Úc đã có những trận đấu tập với tuyển Mỹ và Canada . Mặc dù thành phần tham dự giải lần này của Úc có nhiều cầu thủ trẻ nhưng qua 2 trận đấu với Canada và Mỹ, các cầu thủ trẻ của Úc đã thi đấu rất tự tin. Với lực lượng nổi trội, chiều nay, tuyển nữ Úc sẽ có 1 trận ra quân dễ dàng trước đối thủ yếu là Đài Loan vào lúc 17 giờ. Ở trận đấu thứ 2, chắc chắn sẽ là 1 trận cầu hấp dẫn giữa Nhật Bản và Hàn Quốc (19 giờ 30). Tuyển Nhật Bản đến Việt Nam lần này với 1 dàn cầu thủ đồng đều. Bên cạnh đó, tốc độ và khả năng phối hợp nhóm nhỏ của họ đều rất nhuyễn. Họ chính là đối thủ đáng ngại cho các ứng viên như Úc, Trung Quốc và Triều Tiên. Còn trận đấu tối nay, Nhật Bản sẽ gặp 1 số khó khăn trước lối chơi bóng khó chịu của Hàn Quốc. Tuy trình độ chuyên môn không bằng Nhật Bản nhưng các cầu thủ Hàn Quốc lại có 1 thể lực sung mãn và thi đấu rất vô tư. Nhật Bản sẽ có 1 chiến thắng không mấy dễ dàng.
Chi Lai – Thể Thao Ngày Nay – Tháng 4 – 2008

Nhận 1 lời khen

Các cô gái Việt Nam đã thi đấu kiên cường trước “đại tỷ” Trung Quốc và chỉ chịu rời sân với tỷ số thua tối thiểu. Trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu, các nhà đương kim vô địch mới là những người thất vọng cho dù họ giành chiến thắng. Ngược lại, các cô gái Việt Nam dù thua trận nhưng vẫn được tặng thưởng những tràng pháo tay giòn giã.
Điểm 10 cho hàng thủ
Trước đối thủ vượt trội về thể hình và đẳng cấp, các cô gái Việt Nam buộc phải lùi sâu về phòng ngự với số đông. Đội trưởng Đào Thị Miện đã chỉ huy cùng các đồng đội Ngọc Anh, Kim Hồng, Nguyễn Thị Nga. Các hậu vệ Việt Nam đã có 1 ngày thi đấu lăn xả ngăn cản các đường tấn công dồn dập của các cầu thủ Trung Quốc. Bên cạnh đó, sự ra vào hợp lý cùng khả năng phản xạ nhanh nhạy của thủ thành Kiều Trinh đã giúp tuyển Việt Nam tránh khỏi 1 trận thua đậm. Trước hàng phòng ngự dày đặc của đội chủ nhà, các cầu thủ Trung Quốc đã bế tắc trong việc tiếp cận khung thành Việt Nam. Hai tiền vệ cánh Văn Thị Thanh và Lê Thị Thương đã thi đấu xông xáo, qua đó hạn chế những pha lên bóng 2 bên cánh của đối phương. Các chân sút Trung Quốc như Xu Yuan, Han Duan đã bị hậu vệ Việt Nam vô hiệu hóa. Buộc phải lùi sâu về phòng thủ nên các cô gái Việt Nam không tạo ra được nhiều cơ hội. Có chăng chỉ 1 số đường lên bóng từ 2 cánh nhưng 1 mình Ngọc Châm phía trên quá đơn độc nên không thể gây được nguy hiểm cho đội bạn. Cơ hội tốt nhất của tuyển Việt Nam là cú sút chệch cột dọc của tiền đạo Tuyết Mai ở những phút đầu của trận đấu. Mặc dù tấn công nhiều nhưng các nhà đương kim vô địch cũng chỉ duy nhất 1 lần chọc thủng lưới Kiều Trinh ở phút 31. Tiền đạo Xu Yuan tung cú sút xa từ ngoài vòng cấm khá hiểm hóc làm bó tay thủ môn Kiều Trinh ghi bàn duy nhất của trận đấu. Ở những phút cuối cùng của trận đấu, tiền đạo Han Duan do nôn nóng ghi bàn nên đã thúc cùi chỏ vào hậu vệ Việt Nam nên chị đã bị trọng tài rút thẻ đỏ trực tiếp. Hơn người và có hơn 5 phút bù giờ nhưng do thể lực đã cạn kiệt nên Việt Nam cũng không thể làm được gì và chấp nhận thua nhẹ 0 – 1
Tốc độ vượt bậc
Đó là lời khen mà 2 vị huấn luyện viên trưởng 2 đội giành cho các cầu thủ Việt Nam. Huấn luyện viên Trần Vân Phát phát biểu sau trận đấu: “Trung Quốc là 1 đối thủ mạnh và đạt đẳng cấp thế giới, do đó chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi. Dù gặp 1 số khó khăn nhưng các học trò của tôi đã hoàn thành tốt các bài chiến thuật mà ban huấn luyện đề ra. Kết quả thua 0 – 1 cho thấy, các cầu thủ Việt Nam đã có nhiều tiến bộ trong thời gian gần đây. Chúng tôi sẽ cố gắng hoàn thiện mình qua từng trận đấu”. Trong khi đó, huấn luyện viên Trung Quốc, ông Shang Rui Hua cho biết: “Trận này, các cầu thủ của chúng tôi thi đấu chưa thật sự tốt. Bên cạnh đó, các cầu thủ Việt Nam đã thi đấu rất tốt và gây không ít khó khăn cho chúng tôi. So với trận thắng 6 – 0 vào năm ngoái thì bây giờ các bạn đã có sự tiến bộ rất nhanh”. Trước đó, ở trận đấu cùng bảng, Cộng hòa dân chủ nhân dân Triều Tiên đang tạm dẫn đầu bảng, xếp nhì là Trung Quốc. 2 đội Việt Nam và Thái Lan xếp ở 2 vị trí tiếp theo.
Hồng Linh – Thể Thao Ngày Nay – Tháng 4 – 2008

Câu lạc bộ cờ tướng Hà Nội tròn 1 tuổi

Ra đời ngày 26/8/1997 nhằm đáp ứng nhu cầu vui chơi, giải trí, hòa nhập cộng đồng của những người mù, Câu lạc bộ cờ tướng Hà Nội năm nay đã đạt được một số kết quả đáng khích lệ, tạo sân chơi lành mạnh, trí tuệ cho người mù.
Cờ là môn thể thao đòi hỏi trí thông minh cao, đối với người mù cờ tướng còn cần một trí nhớ siêu việt. Vì không nhìn được nên họ phải nhớ các bước đi từ đầu đến cuối, ấy vậy mà nhiều anh em trong Câu lạc bộ đã thắng cả những Vận động viên cờ sáng mắt. Hiện câu lạc bộ còn gặp nhiều khó khăn.
Hy vọng trong thời gian tới Câu lạc bộ sẽ nhận được sự ủng hộ về tinh thần và vật chất của các tổ chức, cơ quan trong cả nước.
Bên lề World Cup ‘98
Tình dục có bị cấm không?
Trong thời gian tập huấn và những ngày đấu giải Tiger Cup, các tuyển thủ của chúng ta không bị cấm “chuyện ấy” tuy nhiên họ chẳng còn tâm trí để làm việc đó, toàn đội đều cố gắng và quyết tâm cao độ vì màu cờ sắc áo của Tổ quốc. Còn Huấn luyện viên trưởng Afred Riedl thì tỏ thái độ không cấm nhưng đòi hỏi các học trò của mình phải tự kiểm soát, tự kiềm chế trong thời gian này.
Sợ xui
Sau 2 tuấn tập huấn ở Áo về, nhiều tuyển thủ quốc gia đổ đi cắt tóc ở các hiệu xung quanh trung tâm huấn luyện, trong đó có hậu vệ Đỗ Mạnh Dũng. Vì sợ xui ngoài hỏi địa chỉ hiệu bớt tóc, Mạnh Dũng còn hỏi kỹ nhân viên cắt tóc là nam hay nữ.
Xuất sứ Cúp Tiger
Chiếc Cúp Tiger do một nghệ nhân người Anh sáng chế và làm bằng tay, là chiếc cúp đắt nhất trong khu vực hiện nay. Trị giá khoảng 10.000 USD và giải tư là 10.000 USD. Còn đội Việt Nam đoạt chức vô địch lần này Nhà nước và Liên đoàn bóng đá Việt Nam sẽ thưởng 500 triệu đồng.
Vì sao các trận đá vào buổi tối
Các trận phải đá tối vì giờ đó sẽ có nhiều người nhất trong khu vực Đông Nam Á xem truyền hình, vì vậy các dịch vụ quảng cáo treen TV mới đến được nhiều người hơn.
Còn sở dĩ trận Malaysia gặp Singapore phải đá trước lễ khai mạc vì phần ánh sáng, âm thanh của lễ khai mạc phải được trình diễn lúc tối. Những hình ảnh hoành tráng về một lễ khai mạc đầy ấn tượng vì thế mới có hiệu quả. Còn nếu sau lễ khai mạc đá 2 trận thì quá muộn.
Đoàn đúng hay cá…
Phía bên phải khán đài A trước trận Việt Nam – Lào có 1 bảng rất to để Việt Nam – Lào: 4 – 1 do một thanh niên cởi trần giơ lên trước mọi người. Nhìn thấy tấm biển đó, nhiều người cho rằng cậu thanh niên này hơi chủ quan, “khinh địch”, dám dự đoán như vậy. Thế nhưng khi Lê Huỳnh Đức, đánh đầu ghi bàn thắng thứ 4 và là bàn thắng thứ 2 của anh trong trận khai mạc, ấn định tỉ số 4 – 1 cho đội tuyển Việt Nam thì tất cả những ai đã nhìn thấy tấm biển trước trận đấu đều quay lại phía cậu thanh niên với con mắt mở to kinh ngạc trong khi những người đứng xung quanh cậu thanh niên thì vui mừng, tán thưởng, công kênh “người hùng” lên cao.
Bất lịch sự
Sau khi Ban tổ chức công bố Lê Huỳnh Đức của đội tuyển Việt Nam được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất trận Việt Nam – Lào ngày 26/8 thì các phóng viên báo đài bủa đến phỏng vấn anh. Thế nhưng phóng viên của đài truyền hình tự cho mình cái độc quyền được phỏng vấn, đe dọa không cho các phóng viên báo đài khác vào làm nhiệm vụ. Một phóng viên đã tỏ thái độ, hai bên suýt có chuyện… Thật chẳng văn hóa chút nào!
PV –Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1998

Thông báo số 5

Ngày 29-3-1997, ban tổ chức giải vô địch quốc gia 1997 đã ra thông báo như sau: Trong trận đấu giữa đội câu lạc bộ Quân đội với đội An Giang ngày 27-3-1997 tại sân Cột Cờ (Hà Nội), cầu thủ 2 đội đã thi đấu rất tích cực, tổ trọng tài từ đầu đến gần cuối trận đấu phối hợp rất tốt, xử lý đúng mức các tình huống diễn ra trên sân. Song đến phút thứ 88, trọng tài chính Từ Minh Đăng đã xử lý sai tình huống, khi không công nhận bàn thắng của đội câu lạc bộ Quân đội sau quả đá phạt, tuy bóng đã vượt qua đường cầu môn. Đây là 1 sai sót lớn, làm ảnh hưởng đến kết quả của trận đấu.
– Sau khi xem xét đơn khiếu nại của huấn luyện viên trưởng của đội câu lạc bộ Quân đội, biên bản họp chuyên môn sau trận đấu; báo cáo của tổ trọng tài, báo cáo của giám sát trận đấu.
– Căn cứ vào điều lệ và các văn bản của Giải vô địch bóng đá quốc gia hạng Nhất năm 1997
– Theo đề nghị của Tiểu ban chuyên môn và tiểu ban khen thưởng – kỷ luật của ban tổ chức giải
– Xét đến mức độ quy phạm của các trọng tài trong trận đấu. Trưởng ban tổ chức giải đã ra quyết định:
1. Không thay đổi về tỷ số của trận đấu giữa 2 đội câu lạc bộ Quân đội với đội An Giang ngày 27-3-1997 tại sân Cột Cờ (theo luật bóng đá của FIFA do Tổng cục thể dục thể thao ban hành vào năm 1995).
2. Đình chỉ làm nhiệm vụ đối với trọng tài chính trong trận đấu Từ Minh Đăng đến hết lượt đi của giải (ngày 13-7-1997)
3. Đình chỉ làm nhiệm vụ đối với trợ lý trọng tài Huỳnh Thanh Tuấn trong 2 trận còn lại của đợt I (ngày 2-4 và ngày 6-4-1997) vì đã không kịp thời hỗ trợ cho trọng tài chính xác định bàn thắng.
4. Biểu dương thái độ chấp hành luật trong thi đấu của cầu thủ đội câu lạc bộ Quân đội.
5. Lưu ý ban tổ chức tại sân Cột Cờ cần có biện pháp hiệu quả hơn nhằm ngăn chặn việc ném chai nhựa đựng nước xuống sân thi đấu.
Trưởng ban tổ chức giải – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

K.H. Weigang nói lời từ biệt bóng đá Việt Nam

Vào lúc 13 giờ 26 phút ngày 29-3-1997, từ 39 Huỳnh Khương Ninh, Quận I thành phố Hồ Chí Minh (ngôi nhà tự thuê lấy) huấn luyện viên Weigang đã gửi fax tới TTK Trần Bảy tại Hà Nội thông báo Chấm Dứt Thỏa Thuận với Liên đoàn bóng đá Việt Nam (xin bạn đọc lưu ý, ông Weigang luôn nói là Thỏa Thuận chứ không phải Hợp Đồng). Ông ta muốn chấm dứt thỏa thuận kể từ ngày 31-3-1997 trên cơ sở 2 bên đồng ý. Ông Weigang nêu 1 số khó khăn như: Thiếu sự giao tiếp về ngôn ngữ, thiếu 1 phiên dịch chính thức, bất đồng trong việc dịch thỏa thuận. Ông ta nói dù đã gửi nhiều thư tới Liên đoàn bóng đá và Tổng cục thể dục thể thao nhưng cho đến nay chẳng ai giải quyết vấn đề gì. Ông ta cho rằng cả STRATA (môi giới tài trợ) và Liên đoàn bóng đá Việt Nam đã vi phạm hợp đồng…. Huấn luyện viên Weigang viết là đã ký thỏa thuận với Liên đoàn bóng đá Việt Nam nên chỉ có trách nhiệm phục vụ Liên đoàn bóng đá Việt Nam! Ông ta nói: Nhưng giờ đây, được Vụ trưởng Vụ TTTTC Nguyễn Đình Khoái và Trưởng đoàn bóng đá Việt Nam Phạm Ngọc Viễn thông báo rằng ông ta chỉ là 1 huấn luyện viên có nhiệm vụ duy nhất là huấn luyện đội tuyển. Là 1 huấn luyện viên chuyên nghiệp với hơn 30 năm kinh nghiệm, Weigang nói ông ta không thể chấp nhận việc phải nhận chỉ thị từ 1 người khác chưa bao giờ hướng dẫn, lãnh đạo 1 đội bóng. Ông ta viết thư này bằng tay để làm tin và muốn chấm dứt thỏa thuận theo cách hữu nghị và tốt đẹp. Vậy là như bài ở trang 7 cùng số báo này, thể thao Việt Nam cho rằng ông Weigang đã chuẩn bị kỹ cho bước quyết định này. Đội tuyển quốc gia nước ta bị bất ngờ còn bây giờ ông ta ung dung đút túi 150.000 USD (lương đến tháng 6) và có lẽ ông ta sẽ đến Malaysia để huấn luyện đội Perak kịp dự giải nhà nghề như báo Sài Gòn giải phóng đã đưa tin. Như bản chất của bóng đá, ông Weigang đã thực hiện “xêri” động tác giả ngoạn mục để bất ngờ sút bóng.
Tiền Vệ – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997