Lưu trữ hàng tháng: Tháng Một 2016

Hội thi các môn thể thao dân tộc mang ý nghĩ to lớn

Hôm nay, tưng bừng không khí phấn khởi chào mừng Đại hội đảng bộ các cấp, Đại hội lần thứ 8 của Đảng, chào mừng kỷ niệm 65 năm thành lập Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh, chào mừng kỷ niệm 50 năm thành lập ngành Thể dục thể thao Việt Nam và Ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh ra Lời kêu gọi toàn dân tập thể dục.
Tỉnh Hòa Bình chúng tôi rất phấn khởi được Tổng cục Thể Dục Thể Thao chọn là nơi đăng cai tổ chức Hội thi Thể thao dân tộc toàn quốc giai đoạn một, đã động viên phong trào chung và nhất là phong trào thể dục thể thao của nhân dân các dân tộc tỉnh Hòa Bình. Đây là một Hội thi các môn thể thao dân tộc đầu tiên được tổ chức ở nước ta có nhiều ý nghĩ to lớn đối với việc tăng cường đoàng kết các dân tộc anh em trong đại gia đình Việt Nam, thể hiện việc quan tâm chăm lo đến đời sống văn hóa tinh thần, để không ngừng nâng cao hơn nữa về trình độ của các môn thể thao dân tộc, nhất là đồng bào các dân tộc ở miền vùng cao, vùng sâu, vùng xa. Trên cơ sở đó góp phần tích cực vào việc phục vụ thiết thực sự nghiệp phát triển kinh tế xã hội, an ninh quốc phòng và thực hiện công nghiệp hóa hiện đại hóa đất nước.
Nhân dịp này, thay mặt cán bộ, nhân dân các dân tộc tỉnh Hòa Bình, chúng tôi nhiệt liệt chúc mừng sự phát triển và trưởng thành của ngành Thể dục thể thao trong nửa thế kỷ vừa qua.
Hòa Bình là tỉnh miền núi, gồm nhiều dân tộc anh em cùng chung sống. Trong những năm qua, cùng với sự đổi mới của đất nước, cán bộ và nhân dân các dân tộc trong tỉnh nỗ lực phấn đấu, đã đạt được kết quả về nhiều mặt kinh tế, xã hội, quốc phòng và an ninh: nhịp độ tăng trưởng kinh tế năm sau tăng hơn năm trước, đời sống của nhân dân các dân tộc từng bước được cải thiện, văn hóa-xã hội có nhiều tiến bộ. Trong đó, phong trào thể dục thể thao với phương châm “Khỏe để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc” được mọi tầng lớp nhân dân các dân tộc tham gia nhiệt tình, rộng khắp, nhất là công nhân viên chức, học sinh và lực lượng vũ trang…
Việc tiến hành Hội thi Thể thao dân tộc nhân dịp 50 năm Ngày thành lập ngành Thể dục thể thao là đáp ứng nguyện vọng của nhân dân các dân tộc cả nước nói chung nhân dân các dân tộc tỉnh Hòa Bình nói riêng.
Kính chúc các đồng chí Lãnh đạo Đảng và Nhà nước, các vị đại biểu dồi dào sức khỏe. Chúc các vận động viên đoàn kết, phấn khởi đua tài giành các thành tích cao, chúc Hội thi thành công tốt đẹp.
PV – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1998

Gương mặt cán bộ cơ sở

Hai mươi năm gắn bó với nghề
Tôi biết Nguyễn Nho Đức từ ngày anh còn khoác áo cầu thủ. Thực ra, chẳng riêng gì tôi, mà rất nhiều người vẫn còn nhớ và “mê” anh chàng tiền vệ đội trưởng mang áo số 10. Nguyễn Nho Đức gắn bó với đội bóng Cảng Đà Nẵng (sau này là công nhân Quảng Nam-Đà Nẵng) từ sau ngày giải phóng. Trong vai trò của nhà tổ chức “trên sân, Đức có lối chơi năng nổ”, thông minh. Năm 1976, đội bóng vừa được thành lập, Đức đã cùng đồng đội đem về thành thích đầu tiên khi đội Quảng Nam-Đà Nẵng đoạt chức vô địch giải Trường Sơn. Một thời gian, Đức được về tăng cường cho đội Công an Quảng Nam –Đà Nẵng, đến năm 1986, giã từ sân cỏ về nhận công tác tại ban thể dục thể thao thành phố Đà Nẵng. Với những phẩm chất của người cầu thủ, cộng thêm vào đó là lòng yêu nghề, yêu công việc, Đức mau chóng hòa đồng với môi trường mới và trở thành một trong những cán bộ có năng lực tổ chức, giàu nhiệt tình và đặt biệt tháo vát. Đảm nhận vai trò tổ chức các giải thi đấu, Nguyễn Nho Đức luôn bận bịu với công việc, từ soạn thảo điều lệ xếp lịch đến việc tổng hợp kết quả.
Nhớ một lần cùng ban tổ chức giải xe đạp Đà Nẵng mở rộng đi khảo sát lộ trình đường đua, chuẩn bị cho giải, Nguyễn Nho Đức tỉ mỉ đánh dấu từng khúc cua, từng đoạn đường xấu, từng chiếc cầu để các tay đua có thể yên tâm trên suốt lộ trình thi đấu. Không chỉ có kinh nghiệm và khả năng tổ chức, điều hành, Nguyễn Nho Đức còn chịu khó học hỏi để trở thành một cán bộ thể thao giỏi chuyên môn, thông thạo nghiệp vụ ở hầu hết các môn . Xuất thân từ bóng đá, hiện tại Nguyễn Nho Đức đang gánh vác nhiệm vụ của một huấn luyện viên xe đạp của đội xe đạp Đà Nẵng góp một phần không nhỏ vào sự thành công của các tay đua Đà Nẵng và sự phát triển phong trào xe đạp thể thao ở thành phố Đà Nẵng.
Hai mươi năm gắn bó với thể thao Đà Nẵng, với bản chất giản dị, chân thật của một cầu thủ, Nguyễn Nho Đức luôn luôn được đồng nghiệp tin yêu. “Đó là một cán bộ thể thao thực thụ, biết làm thể thao và biết sống hết mình vì thể thao”. Trưởng ban Văn hóa – Thông tin – Thể thao thành phố Đà Nẵng, anh Lê Nguyên Hồng đã nói với chúng tôi như vậy.
PV – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1998

Bóng đá cơ sở ở Thanh Hóa

Huyện miền núi Cẩm Thủy (Thanh Hóa) xây dựng được 78 đội bóng đá ở cơ sở (trong đó có 40 đội bóng ở các trường học) và đã bỏ ra hơn 200 triệu đồng, để xây dựng sân bãi tập luyện và làm phần thưởng cho các cuộc thi đấu bóng đá trong dịp Tết Đinh Sửu vừa qua. Riêng làng Bùi (xã Cẩm Thạch), nhân dân đã thành lập Câu lạc bộ bóng đá, tổ chức đội bóng đá ở các làng xóm và bỏ ra hơn 20 triệu đồng, hàng trăm ngày công, để xây dựng sân bãi. Các huyện Vĩnh Lộc, Thọ Xuân, thị xã Bỉm Sơn, thành phố Thanh Hóa,… cũng đã xây dựng được từ 45 đến gần 100 đội bóng đá cơ sở và đã bỏ ra 75 triệu đồng đến hơn 200 triệu đồng, cùng với hàng trăm ngày công để xây dựng sân bãi luyện tập và làm phần thưởng cho các cuộc thi đấu bóng đá cơ sở.
Từ đầu năm 1997 đến nay, các đội bóng đá ở cơ sở và các đội bóng đá ở các huyện, thị xã, thành phố trong toàn tỉnh Thanh Hóa còn đang phấn khởi tham gia thi đấu bóng đá tranh giải, các giải: “Cúp truyền hình thanh niên Thanh Hóa lần thứ 20”, “Giải bóng đá nhi đồng Thanh Hóa năm 1997”, do tỉnh Thanh Hóa tổ chức, lập thành tích thiết thực kỷ niệm Ngày thể thao Việt Nam (27-3).
Vô lý… mà có thật
“Câu…”
Thủ môn đập bóng miết
Chẳng thấy phát bóng lên
Hậu vệ đặt nắn nót
Xoay trái bóng, ngó nghiêng…
Chỉ một cú va nhẹ
Mà lăn lộn giữa sân
Mà vẫn nằm ôm chân
Nghỉ… xả hơi chút đỉnh
Mặt tỉnh bơ – rất tỉnh
Phá mạnh bóng ra biên
Bay càng lâu càng tốt
Thời gian ơi – lẹ lên
Đội ông đang dẫn điểm
Tội gì không chần chừ
Mặc khán giả la ó
Cứ nghoảnh mặt làm ngơ
Trọng tài xin lưu ý
Cái “chiến thuật… câu giờ”.
Chuyện cơ sở
Thủ trưởng nào, phong trào ấy
Thể thao dạng phong trào ở tỉnh tôi, vẫn phải là 95% kinh phí do ngân sách Nhà nước cấp. Mà ngân sách thể dục thể thao với một tỉnh miền núi thì quả thật khó khăn lắm!
Nói như vậy không phải tất cả các ông thủ trưởng không quan tâm đến văn hóa – xã hội – thể dục thể thao. Nhưng “lực bất tòng tâm”! Vì ngay cái ăn cái mặc của dân còn chưa thật đủ, thì “cái chơi” kể cũng cần thật nhưng “chưa có cũng chưa chết”!.
Vậy nên ở cơ sở đúng là “Thủ trưởng nào phong trào ấy”. Mặc dù ngân sách còn hạn hẹp làm vậy, nhưng ở nơi này, nơi khác, huyện nọ huyện kia nếu một khi lãnh đạo đề cao trách nhiệm, quan tâm, thì thể thao vẫn có cơ hội phát triển và có đỉnh cao. 5 năm vừa qua, kể từ ngày tỉnh nhà được tái lập. Theo đánh giá của các đồng chí lãnh đạo thì: “Thể dục thể thao đã có sự khởi sắc và có bước phát triển mới”. Nhưng vẫn không khỏi băn khoăn, vì theo chúng tôi, những người làm chuyên môn, thì phong trào chưa sâu rộng chưa đều, và chưa có đỉnh cao.
Tỉnh chúng tôi là một tỉnh đa dân tộc với một nền văn hóa nổi tiếng, nhân dân cần cù, yêu thích các môn thể dục thể thao dân tộc cổ truyền cũng như các môn thể thao hiện đại. Nhưng hiềm một nỗi cứ gần đến ngày đấu giải thì các vận động viên mới được gọi tập trung tập huấn dăm bữa, nửa tuần là khăn gói quả mướp lên đường thi đấu. Dài hơi hơn như đi dự giải toàn quốc cũng chỉ tập huấn được mươi, mười lăm ngày. Vậy mà, nếu không có thứ hạng gì, thì lần sau chẳng có kinh phí đâu mà tham dự, “bởi đã tham gia thì phải có thành tích”.
Nhưng thực tế, chẳng phải huyện nào, xã nào cũng như vậy. Có những nơi lãnh đạo quan tâm lắm. Mặc dù ngân sách khó khăn nhưng vì đây là phong trào, danh dự, nên sự chăm lo là lẽ tất nhiên. Và quả thực nơi đó có phong trào và phong trào phát triển.
Điều tôi muốn rút ra là, ở nơi này nơi khác, lãnh đạo cứ “khó khăn lắm, ngành ấy chỉ thấy tiêu mà không thấy lãi” thì chẳng bao giờ có phong trào và có thứ hạng gì đâu!
Đúng là “Thủ trưởng nào phong trào ấy!”
Quốc Biên – Báo thể thao Việt Nam

Hướng tới ngày thể thao Việt Nam 27-3

Tổng cục thể dục thể thao phát động “Tuần lễ thể dục thể thao” từ 23 đến 30-3-1997 trong toàn quốc
Hướng tới Ngày Thể thao Việt Nam 27-3, trong 3 tháng đầu năm, Tổng cục thể dục thể thao đã chỉ đạo các cơ quan thể dục thể thao các địa phương, ngành, triển khai đợt hoạt động thiết thực trên quy mô toàn quốc, với nội dung chính như sau:
Tập trung triển khai các hoạt động thể dục thể thao trọng tâm năm 97 trên cơ sở nhiệm vụ, chỉ tiêu… đã được xác định trong quy hoạch 1996-2000. Đối với ngành thể dục thể thao các tỉnh mới tách, cần khẩn trương ổn định tổ chức và xây dựng quy hoạch phát triển sự nghiệp thể dục thể thao của địa phương; lãnh đạo tổ chức thể dục thể thao, Tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân tỉnh trực tiếp thông qua.
Chủ động xin ý kiến chỉ đạo của lãnh đạo địa phương, ngành, phối hợp với các cơ quan, đoàn thể hữu quan, tổ chức nhiều hoạt động thể dục thể thao sôi nổi, lành mạnh, tạo không khí vui tươi “Mừng đảng – Mừng xuân” đẩy mạnh sự nghiệp thể dục thể thao.
Tổng cục thể dục thể thao phát động “Tuần hoạt động chào mừng ngày thể thao Việt Nam” từ 23 đến 30-3-1997 trong toàn quốc. Tất cả các giải thể thao cấp tỉnh, ngành, khu vực, toàn quốc trong tháng 3-97 đều là hoạt động chào mừng Ngày thể thao Việt Nam. Cơ quan thể dục thể thao các địa phương, ngành lập kế hoạch nội dung hoạt động cụ thể cho “Tuần lễ thể dục thể thao”; tổ chức để các đồng chí lãnh đạo địa phương, ngành đến thăm hỏi, động viên các thế hệ cán bộ, huấn luyện viên, trọng tài, vận động viên ngành thể dục thể thao.
Hoạt động thể thao
Hà Nội
Tại thị trấn Sài Đồng (Gia Lâm) một khu thể thao lớn sẽ được khởi công xây dựng vào cuối tháng 3-1997 và đưa vào sử dụng cuối năm 1998. Tổng kinh phí 33 tỷ rưỡi bao gồm: Sân vận động, nhà tập 2400m2 danh cho 9 môn thể thao , sức chứa 3000 khán giả, bể bơi và những công trình phụ khác…
Trung tâm thể dục thể thao Gia Lâm từ nhiều năm nay luôn là đơn vị tiên tiến xuất sắc dẫn đầu khối các huyện ngoại thành Hà Nội, được lãnh đạo huyện và thành phố đề nghị Nhà nước tặng thưởng Huân chương Lao động.
P.V – Báo thể thao Việt Nam

“Vật” dân tộc

Không rõ có phải tôi bảo thủ không, nhưng tôi vẫn mê vật dân tộc của ta hơn các thứ vật khác. Mê từ tiếng trống mê đi! Thùng thùng, thùng. Mê cả cờ ngũ sắc. Mê cả xe đài. Thì ra vật dân tộc của “tôi” không chỉ là võ mà còn là nhạc, là họa, là thơ. Giải vô địch vật dân tộc toàn quốc 1997 sẽ tiến hành từ ngày 1 đến ngày 6 tháng 4 – 1997, ở xã Cấn Hữu huyện Quốc Oai tỉnh Hà Tây. Cấn Hữu là quê hương bên ngoại của tôi. Các quê hương 2000km, kẻ hàn nho này làm sao về quê xem đấu được? Từ 1 đến 6 tháng 4 dương lịch tức từ 24 đến 29 tháng hai âm lịch, sới vật Cấn Hữu ngày xuân dân tộc (Sở Thể dục thể thao Hà Tây đăng cai với sự chỉ đạo chặt chẽ của Tổng cục thể dục thể thao) chắn chắn sẽ đông nghịt. Đất Hà Tây chúng tôi vốn chuộng võ. Lại được sự phối hợp của các nơi khác cũng nổi tiếng võ: Hà Nội, Vĩnh Phúc, Hải Phòng, Phú Thọ, Hà Bắc, Nam Định… Theo tôi biết, đất Kinh Bắc (Hà Bắc) và Sơn Nam Hạ (Nam Định) nổi tiếng từ những ngày xuân.
Tiến sỹ (tạo sỹ) “vật” ở nước ra chưa có. Tạo sỹ nói chung về binh pháp, võ nghệ. Nhưng tiến sỹ văn mà giỏi vật thì có. Đó là ông Nguyễn Doãn Khâm, người xã Kiệt Đặc huyện Chí Linh, Hải Dương. Ông không chỉ đỗ tiến sĩ mà làm đến thượng thư (như bộ trưởng thời nay). Thượng thư ấy thắng keo vật quyết định ở xá Giao Tất (ngoại thành Thăng Long) làm nức tiếng kinh thành.
Ngoại thành Hà Nội ngày nay còn mang truyền thống vật từ thời Hai Bà Trưng. Đó là lò vật Mai Động của ông Nguyễn Tam Chinh, một võ tướng. Cũng thời Hai Bà Trưng, còn có đội quân “Bà Cai” ở Thanh Oai (Hà Đông). Đội quân ấy, ngoài là gái, trong là trai (cải trang). Đã là trai thời chiến (theo Hai Bà Trưng đánh tan nát đại quân Tô Định) thì ngoài võ nghệ nói chung, chắc chắn phải biết đánh vật.
Chỉ còn chưa đầy một tháng là đến hội vật Cấn Hữu. Không về quê được thì gửi lời chúc vậy. Chúc giải vật “anh tài” (lời Ban tổ chức) đạt kết quả vượt mức. Quê hương khuất bóng hoàng hôn (thơ Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu, Tản Đà dịch). Nhưng thời nay khác. Sóng điện sẽ tải hình ảnh Cấn Hữu đi khắp mọi miền đất nước.
Lê Khánh – Báo thể thao Việt Nam

Tiến tới Hội thi thể thao – văn nghệ dành cho người khuyết tật

– Tiến tới Hội thi thể thao – văn nghệ dành cho người khuyết tật trên toàn quốc lần thứ nhất năm 1997 tại Quảng Trị, nhiều tỉnh và thành phố đã tổ chức hội thi để cỗ vũ, động viên phong trào tập luyện của người khuyết tật tại địa phương, đồng thời tuyển chọn vận động viên tiêu biểu tham dự Hội thi toàn quốc vào ngày 28 tháng 4.
– Thanh Hóa: có tất cả 57 vận động viên (trong đó có 54 người là thương binh) thuộc các đơn vị: thành phố Thanh Hóa, Tỉnh Gia, Thọ Xuân, Quảng Xương, Yên Định, Triệu Sơn, Cẩm Thủy, Thạch Thành và Trung tâm điều dưỡng thương binh. Thi đấu gồm 5 môn thể thao. Kết quả các giải nhất, Bơi: Trịnh Văn Bỉnh, Súng hơi: Trịnh Ngọc Quỳnh; Bóng bàn: Đồng Phạm Tuấn; Cầu lông: Đặng Sỹ Viễn.
– Bình Thuận: Hơn 30 vận động viên thuộc các huyện và thị xã: Đức Linh, Bắc Bình, Tanh Linh, Hàm Thuận Nam và Phan Thiết. Kết quả thi đấu: xe lăn 100m và 1500m đều thuộc về Hồ Song Ngọc chạy 100m: Ngô Quốc Bảo; Ném bóng; Nguyễn Chu
-Hà Tây: có 20 vận động viên thuộc các địa phương: Hà Đông, Phú Xuyên, Thường Tín, Thạch Thất, Chương Mỹ… đã tranh tài ở 2 môn thi cầu lông và bóng bàn. Kết quả các giải nhất cầu lông, giải nhất bóng bàn thuộc về: Kiều Hoàng Tuấn, Cấn Xuân Thủy, Đoàn Quốc Khánh.
Võ sĩ 7 tuổi
Đó là Nhan Bảo Phong, sinh năm 1990 tại thị xã Long Xuyên, là võ sỹ nhỏ tuổi nhất tại đại hội thể dục thể thao toàn quốc năm 96. Mới 3 tuổi, mà Bảo Phong đã được thầy Xuân Liễu kèm cặp, Phong giỏi quá, 5 tháng đã thuộc bài Nhị hồng quyền, nữa năm sau lại thuộc bài Lão Mai. Khi đến tuổi đi học, Bảo Phong chính thức vừa vào lớp học chữ lại đến học võ ở nhà võ sư Xuân Liễu. Bảo Phong đã thuộc lòng cả 9 bài võ quy định của Liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam. Giải toàn quốc, Bảo Phong được huy chương vàng với bài Lão hổ thương sơn. Sau đó, Bảo Phong đã được đi qua Thái Lan để tham dự hội thi tại đây, bài võ ấy của Bảo Phong lại được các bạn Thái Lan ủng hộ nhiệt liệt.

Tiếng nói chung

Tiếng nói chung là 1 cụm từ được diễn đạt như 1 sự đồng lòng, nhất trí, 1 sự ăn ý, hợp tác, 1 thái độ tích cực cùng nhau xem xét, xử lý 1 vấn đề, xuất phát từ lợi ích chung. Tiếng nói chung, xuyên suốt 1 quá trình sự việc, từ việc tập hợp, nắm bắt tình hình, đánh giá và định hướng giải quyết, đến những kế hoạch chỉ đạo và hành động cụ thể. Nếu đạt được 1 tiếng nói chung cỡ ấy, đương nhiên là rất tốt rồi, nhưng không hẳn lúc nào với bấy nhiêu con người, ở những cương vị khác nhau lại dễ dàng và luôn luôn – xin nhấn mạnh, có được sự nhất trí xuyên suốt như vậy. Trong thực tiễn, suy qua lịch sử cách mạng và hoạt động của nhiều đoàn thể, nhiều ngành, nhiều địa phương, có thấy ý kiến khác nhau cũng đã có lúc bộc lộ, nhưng tiếng nói chung vẫn có giá trị và mang ý nghĩa quyết định, khi được cất lên vào đúng thời điểm cần thiết về thái độ cần biểu thị, về kế hoạch hành động cần được soạn thảo sát với tình thế, về sự chỉ đạo cần tập trung, đồng bộ với quyết tâm cao, rất cao là phải đạt được mục đích phấn đấu. Viết như trên đây là tôi có hồi tưởng lại sự kiện này khác, từng đã giáo dục lớp thanh niên chúng tôi khi mới bước lên con đường tiếp bước các thế hệ cha anh đi vào cuộc trường chinh, trường kỳ và gian khổ, rồi quá đó, lớp chúng tôi đã thấy rõ rằng, tiếng nói chung quan trọng đến dường nào. Mới đây, nhân đọc 1 bài bình luận về bóng đá Việt Nam, cụ thể là bước chuẩn bị của đội tuyển quốc gia cho vòng loại ở khu vực tiến tới Cup bóng đá thế giới 98, thấy ngổn ngang những bất đồng, khác biệt nhau trên nhiều phương diện, nhiều quá đi thôi, trong khi thời gian cứ sầm sập đến gần, chỉ sang đầu tháng sau là đã chính thức vào cuộc. Bài bình luận có đề cập đến trách nhiệm của các câu lạc bộ đối với đội tuyển, có nghĩa là với bóng đá nước nhà. Cả ông trưởng đoàn, cả ông huấn luyện viên trưởng vừa mới được giao trọng trách thay thế, người tiền nhiệm bỏ ra đi vội vã, đều nhắc đến tiếng nói chung. Tiếng nói chung về 1 đội tuyển quốc gia, đại diện cho 1 nền bóng đá, hơn thế nữa đại diện cho 1 quốc gia đang trên đà phát triển mạnh mẽ, đang hội nhập cùng bè bạn khu vực và năm châu. Đành rằng, giải vô địch bóng đá hạng Nhất quốc gia còn dài, mục tiêu phấn đấu về ngôi thứ, kể cả chức vô địch và công việc trụ hạng, coi như là căng đi, cho nên các đội tranh thủ cứ tạm ngừng giữa quãng của giải, để vừa dưỡng quân, rèn chiến thuật, chỉnh đội ngũ. Dẫu đến tình hình cầu thủ dự tuyển được gọi lên chậm, với những lý do chấn thương và có nhiệm vụ đối ngoại, dẫu đến tâm lý chờ đợi rất mệt cho 1 bộ máy chưa được vận hành theo kế hoạch và nhằm đáp ứng được yêu cầu mới sắp tới rất cao. Tất nhiên, 1 nền bóng đá quốc gia có tổ chức, có nền nếp nào cũng se phải căn cứ vào tình hình, đặc điểm riêng của mình để có được định hướng phát triển dài hạn và ngắn hạn để bố trí, sắp xếp lịch thi đấu quốc gia các giải và các hạng thích hợp với địa lý, thời tiết, giao thông… thích hợp với lịch thi đấu nước ngoài tất yếu sẽ phải tham dự. Đến 1 lúc nào đó, bóng đá nước ta cũng sẽ hoạt động thi đấu hài hòa qua các giải trong nước và ở các giải chính thức của khu vực, châu Á và thế giới. Hẳn lúc đó, cái cảnh tạm dừng giữa cuộc như hiện giờ không tồn tại nổi, nhịp độ thi đấu suôn sẻ, đều đặn, các cầu thủ được gọi lên đội tuyển cứ “đúng hẹn lại lên”…. Có nghĩa là cỗ máy sẽ trơn tru, tránh được trục trặc không đáng có, lại vẫn ngang nhiên xảy ra. Không những thế, sự vận hành tuần tự của 1 nền bóng đá, nếu muốn phát triển còn phải tính đến chuyên nghiệp hóa, qua đó các đội bóng và cơ quan điều hành phải nhất trí được tiếng nói chung bắt buộc và được các bên thực hiện nghiêm túc. Còn trong tình hình như hôm nay, trước vòng loại Mondial 98, đúng nửa tháng, tiếng nói chung thiết lập càng sớm càng tốt, là tập trung ngay đủ những gương mặt xuất sắc nhất, xứng đáng làm nhiệm vụ đại diện cho bóng đá Việt Nam.
Hoa Súng – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Đoàn bóng đá Sông Lam Nghệ An

Đôi nét về một cách làm
Huấn luyện viên Nguyễn Thành Vinh của đội Sông Lam Nghệ An cho biết đội Sông Lam Nghệ An năm nay đã được củng cố hoàn chỉnh về mặt tổ chức đội. Chúng tôi đã lấy bổ sung thêm 7 cầu thủ ở đội tuyển U19 lên để các em có điều kiện cọ xát, tập luyện và thi đấu ở trình độ cao. Đội Sông Lam Nghệ An đã được tập huấn chuẩn bị cho giải vô địch bóng đá hạng Nhất toàn quốc năm 1997 trong khoảng thời gian hơn 2 tháng. Cụ thể chúng tôi đã có 5 tuần tập huấn tại trung tâm huấn luyện thể thao quốc gia I và hai tuần tập huấn tại Đà Nẵng. Ngày 1-3 chúng tôi sẽ trở lại Vinh để chuẩn bị đá trận khai mạc trên sân nhà. Mọi công việc chuẩn bị của chúng tôi như vậy đã tương đối hoàn tất để sẵn sàng bước vào giải.
Năm ngoái, đội Sông Lam Nghệ An đã lọt được vào vòng chung kết và đoạt hạng 3 giải vô địch quốc gia. Còn tại giải năm nay, mục tiêu của Sông Lam Nghệ An là gì?
Khi bóng chưa lăn, khó có thể khẳng định chắc chắn điều gì. Mục tiêu của chúng tôi quan trọng nhất vẫn là việc trụ hạng. Nếu có điều kiện thuận lợi, chúng tôi sẽ cố gắng phấn đấu giành một thứ hạng cao.
Trước đây, Sông Lam Nghệ An là đội bóng có lối chơi rất quyết liệt, chịu va chạm và có phần cứng rắn. Thậm chí có người còn đặt tên cho lối chơi của Sông Lam Nghệ An là “chém đinh, chặt sắt”. Thế nhưng, từ hai mùa giải gần đây, rõ nét nhất là tại mùa giải 1996. Các cầu thủ thành Vinh chơi có kỹ thuật, phối hợp ăn ý và có phần hoa mỹ, mềm dẻo hơn. Phải chăng, các anh đã từ bỏ lối chơi truyền thống để chọn lối chơi đẹp hơn?
Sông Lam Nghệ An không từ bỏ lối chơi truyền thống của mình. Song cần phải luôn đổi mới, gọt giũa để có lối đá vừa đẹp, hấp dẫn, vừa có hiệu quả và hợp lí.
So với giải năm trước, mùa giải năm nay, Sông Lam Nghệ An có thay đổi gì không?
So với mùa giải năm trước, lực lượng chúng tôi không có gì thay đổi. Sông Lam vẫn là Sông Lam. Tuy nhiên, số lượng vận động viên của đội đăng ký sẽ là 22 cầu thủ chứ không phải 18 cầu thủ như năm rồi.
Đoàn bóng đá Sông Lam Nghệ An là một mô hình tổ chức rất có hiệu quả. Anh có thể giới thiệu đôi nét với độc giả của thể thao Việt Nam?
Có lẽ phải chờ đợi một thời gian nữa để có thể khẳng định nơi này hoặc nơi kia có mô hình, có cách làm tốt. Chúng tôi cũng đã tiến hành một cách làm để mau chóng phát triển bóng đá và tồn tại ở đỉnh cao. Điều cốt lõi ở đây là kinh phí để đầu tư phát triển, là lực lượng làm công tác huấn luyện phải thực sự yêu nghề và có hoài bão lớn, đồng thời phải có kế hoạch đào tạo vận động viên mang tính khoa học và thực tiễn. Đặc biệt, đoàn bóng đá của chúng tôi luôn nhận được sự quan tâm, ưu ái của các cấp lãnh đạo tỉnh và các ngành. Và đó chính là nhân tố quyết định cho sự thành công của đoàn bóng đá Sông Lam Nghệ An trong những năm qua.
Xin cảm ơn anh!
Nam Phong – Báo thể thao Việt Nam

Cùng với France’ 98 còn một Mondial nữa ngay tại Pháp

Nếu bóng đá thế giới, gắn liền với những từ “thể thao hành tinh”, “nghệ thuật sân cỏ”, “văn hóa nhân loại” để tôn vinh trí tuệ và tài khéo léo của con người. Thì, trên cơ bản nền trí tuệ con người còn một môn thể thao thú vị khác gắn liền với khái niệm “khoa học đỉnh cao” “kỹ thuật điều khiển”, đó là những chú Robot – người máy.
Trong dây truyền sản xuất công nghiệp và trong nhiều dịch vụ Robot đã thể hiện không ít tài năng. Những tài năng thực sự phải là các Robot – cầu thủ bóng đá “chơi” bóng và “làm bàn” như ai.
Tại thị trấn khoa học Lavillette Pháp trùng với France’ 98 diễn ra một cúp bóng đá đầu tiên của thế giới robot giữa đội tuyển của nhiều viện và Trường đại học lừng danh thế giới.
Sân chơi cùng rực rỡ ánh đèn, quay phim, chụp ảnh, tiếng hò reo của ông chủ các Câu lạc bộ robot và dân “nghiền”.
Diện tích sân bóng của các cầu thủ mặc quần đùi kim loại lớn bằng 9 bàn bóng bàn gộp lại. Mỗi đội 5 cầu thủ, chơi 2 hiệp, mỗi hiệp 10 phút. Riêng nghỉ giải lao kéo dài tới 20 phút để các nhà thiết kế lập trình tự động hóa điều chỉnh lại các con tim “bộ óc” cầu thủ robot của mình.
Thế giới robot bóng đá giới hạn mỗi cầu thủ không được cao quá 50 cm, chưa quy định chặt chẽ về trọng lượng và số đo của các cầu thủ nhưng ban tổ chức rất yên tâm vì không ai cho vào sân các chàng ục ịch khó xoay xở.
2 hãng Sam sung và Sony là những nhà tài trợ chính cho “Cúp bóng đá thế giới Robot”.
Các Huấn luyện viên hiện đang tập trung vào mấy vấn đề sống còn gồm: tốc độ, hướng xoay chuyển hoạt bát tử tế, cách phối hợp nhịp nhàng cùng đồng đội.
Các nhà tương lai học và kỹ nghệ đỉnh cao hy vọng từ mẫu hình các “robot cầu thủ” chọn ra các “nhà thao tác thiện nghệ” đưa vào khoảng không, độ sâu lòng biển lòng đất, nơi có môi trường nhiệt độ khắc nghiệt các chàng trai “chịu chơi” để thay thế những chỗ con người bằng xương bằng thịt đích thực không thể vươn tới.
Bên lề World Cup’ 98
Lời khuyên của thầy thuốc:
Để có đầy đủ sức khỏe theo dõi World Cup’ 98 và không ảnh hưởng đến sinh hoạt và công việc hàng ngày, bác sĩ Somchai (Cục y tế Thái Lan) cho biết, người xem cần ăn nhiều hơn, có chất hơn, uống nhiều hơn và tập thể dục đều đặn hơn bảo đảm ngủ từ 6 – 8 giờ mỗi ngày. Tư thế ngồi xem tốt nhất là ngồi thả chân xuống. Vừa nằm vừa xem sẽ dễ bị moi cổ và vai vì phải ngẩng hoặc nghiêng đầu nhiều.
Được cứu sống nhờ… World Cup:
Một đứa trẻ sơ sinh đang trong tình trạng thập tử nhất sinh vì bệnh thiếu máu, mà máu của cháu bé thuộc loại hiếm ở Ả rập Xê út đã được đài truyền hình AbuDhabi (Ả Rập) lên tiếng kêu gọi cứu cháu bé trong buổi truyền hình bóng đá World Cup (trận Đức – Iran). Kết quả là đã có ngay 200 người cùng nhóm máu đến bệnh viện và cứu được cháu bé.
Cùng thưởng thức World Cup:
Ở Achentina, World Cup không chỉ dành cho người khỏe mạnh, những người mù cũng thưởng thức France’ 98 qua đài phát thanh hoặc các báo được viết bằng hệ thống chữ nổi Braille. Họ không xem các trận đấu nhưng cũng cảm nhận được và cổ vũ đội nhà bằng trái tim của mình.
Chết vì tội phê bình:
Tại Nam Phi, một người đàn ông 37 tuổi bị bắn chết chỉ vì ông đã phê phán thành tích của đội tuyển nhà trước đối thủ Ả Rập Xê Út khiến bị loại khỏi World Cup. Thủ phạm chính là người bạn thân của anh ta đã rút súng bắn ba phát vào cổ nạn nhân rồi ra tự thú với cảnh sát.
Chào thua Mondial’ 98
Các bộ phim “ăn khách” của nước ngoài ở Hà Nội đã không thể cạnh tranh nổi với chương trình “thời trang sân cỏ” của các “ngôi sao” bóng đá trong màn trình diễn Mondial’98 vừa qua. Các ông bầu “thời trang ca nhạc” phải để các “ngôi sao” người mẫu, ca sĩ nghỉ hè 1 tháng. Nhưng một số người mẫu và ca sĩ “có giá” vẫn có đất dụng võ khi họ được mời biểu diễn ở vài tụ điểm chiếu tường thuật các trận bán kết và chung kết trên màn hình 300 inches.
FIFA ngả mũ trước tình yêu
FIFA đã tuyên tuyên bố đầu hàng trước đòi hỏi của một cặp tình nhân khi họ có ý định tổ chức hôn lễ ngay trên Sân vận động Marseille trước trận đấu giữa Brazil và Nauy. Đám cưới giữa chú rể Nauy Oivind Ekeland và cô dâu Brazil Rosangila de Souza do một linh mục không mang thẻ đỏ đứng ra làm “trong tài”. Phát ngôn viên của FIFA K. Cooper nói rằng sau khi bác bỏ yêu cầu trên FIFA cảm thấy ân hận và quyết định “nghĩ lại”. Ông nói “chúng ta luôn nói rằng bóng đá đưa người ta xích lại nhau bằng tình yêu, tình bạn và tình anh em, vậy thì làm sao có thể nói không trước đòi hỏi này “Ngồi trên khán đài sau lễ cưới, gặp uyên ương ủng hộ trận đấu như thế nào?”.
PV – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Kết cục 1 huyền thoại

Cuối cùng thì Bemard Tapie vẫn cứ phải ngồi tù. Hồi cuối năm ngoái, cựu chủ tịch câu lạc bộ Olympique Marseille đã bị kết án 2 năm mất 1 quyền công dân. Và theo phán quyết của tòa thì trong 2 năm ấy Bemard Tapie chỉ phải ngồi tù thực sự có 8 tháng thôi, còn 16 tháng kia vẫn được tại ngoại sau khi ký cước 1 khoản tiền. Nhưng Bemard Tapie đã gửi đơn kháng nghị bản án này, viện lý do là kết án quá nghiệt ngã. Vừa qua tòa án tối cao nước Pháp đã mở phiên chung thẩm và vụ án kéo dài 3 năm gây chấn động làng bóng đá Pháp quốc đã được khép lại. Bản kháng nghị của Tapie đã bị tòa tối cao bác bỏ thẳng thùng và lập tức Bemard Tapie bị dẫn vào trại giam với số tù 265449G. Nói cho đúng thì Tapie cũng đã ngồi trong trại giam rồi. Đó là đêm ngày trước ngày phiên tòa chung thẩm khai mạc. Bởi theo luật pháp nước Pháp thì tòa án sẽ chỉ hợp để xét kháng án nếu như người kháng án đã chịu thi hành phán quyết của tòa sơ thẩm. Vậy là hy vọng của Tapie chỉ phải ngồi tù 1 đêm và chỉ 1 đêm duy nhất mà thôi đã tan thành mây khói. Chính phủ Pháp tuyên bố rằng Bemard Tapie đang chịu án nên không có đủ tư cách để đảm nhiệm trọng trách tại Nghị viện châu u được nữa (Tapie vẫn là Nghị sĩ, Nghị viên châu u với tư cách đại biểu cho các nhà xã hội Pháp). Và giờ đây Nghị viên châu Âu sẽ phải ra quyết nghị về việc bãi nhiệm đối với Tapie. Vậy là tất cả con đường công danh sự nghiệp đều đã chấm hết trước mắt con người đầy tham vọng này. Từ 1 cậu bé nghèo sinh ra và lớn lên ở 1 trong những khu vực tồi tàn nhất của thủ đô Paris ngập tràn ánh sáng, Bernard Tapie đã không ngừng phấn đấu, vươn lên đạt tới đỉnh vinh quang chói lọi. Từng là bộ trưởng của chính phủ xã hội, từng là chủ nhân của hàng loạt công ty cỡ bự (trong đó có cả công ty chuyên sản xuất đồ dùng thể thao Adidas lừng danh thế giới), từng là ông bầu của câu lạc bộ bóng đá ngoại hạng đã đem vinh quanh nhưng cùng cả tủi hổ cho nước Pháp. Tất cả những cái đó giờ đây đều đã tan vỡ hết như những bong bóng xà phòng. Chính cái quyết định tung tiền ra để mua chuộc đối thủ Valenciennes ngày 20-5-1993 đã là nguyên nhân chính, nếu không muốn nói là duy nhất, làm sụp đỗ cả 1 thần tượng tưởng như mãi vững bền. Kể từ khi Tapie bị phát hiện khai man thu nhập để trốn thuế, rồi bị đuổi ra khỏi làng bóng đá…. Tapie đã phải đắng cay nhận cái án kỷ luật 5 năm không được hoạt động kinh doanh trên lãnh thổ nước Pháp. Nhưng như vậy cũng vẫn chưa phải là dấu chấm cuối cùng trong cuộc đời của Bemard Tapie. Bởi tháng 5 tới sẽ lại còn 1 phiên tòa nữa. Lần đó, tòa sẽ luận tội Tapie về việc lạm dụng quỹ của câu lạc bộ Olympique Marseille mà Tapie là chủ tịch và đồng thời cũng là chủ sở hữu. Cũng tại phiên tòa đó, rất có thể nếu cuộc điều tra mang lại đầy đủ chứng cứ thì Bemard Tapie sẽ bị tuyên bố phá sản toàn diện về cả con người lẫn tư cách pháp nhân. Nếu đúng vậy thì quả là một kết cục bi thảm. Tay trắng lại hoàn trắng tay.
Tri n – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997